Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Các cô đặt cho cục cưng một cái tên, là Dung Thủy Lam.

Khi bé được 8 tháng tuổi, bé có thể gọi mẹ lần đầu tiên, nhưng bé chỉ gọi mẹ khi bé được 1 tuổi.

Lúc Dung Thủy Lam một tuổi, Ngọc Lan bắt đầu vịn tay đứa bé này để dạy cô nàng đi đường, lúc hai tuổi cô nàng đã học được phần lớn ngôn ngữ trong cuộc sống, đến ba tuổi đã trở thành một cô nhóc bé nhỏ hoạt bát và dễ thương, những đường nét trên gương mặt cũng dần dần mở rộng, càng ngày càng giống các cô.

Lúc năm tuổi, Dung Thủy Lam bắt đầu đến nhà trẻ, lần đầu tiên phải ở một mình trong một nơi xa lạ suốt quãng thời gian dài như thế, bên cạnh còn không có hai người mẹ làm bạn, cho dù là Dung Thủy Lam luôn luôn hoạt bát cũng cảm thấy lo lắng và bất an giống như những đứa trẻ xung quanh, chẳng qua cô nàng không có khóc mà thôi, các cô trấn an cô nàng một hồi lâu rồi lại len lén ở bên ngoài cửa sổ nhìn con gái mình thêm một hồi nữa, sau đó mới không nỡ mà rời đi.

Lúc bảy tuổi, Dung Thủy Lam lên tiểu học, Hồng Linh vốn dĩ là giáo viên dạy trung học phổ thông, nhưng vì cô ấy muốn cho con gái có một tuổi thơ vui vẻ, cho nên cô ấy đã ngay lập tức chuyển tới trường tiểu học của con gái để làm giáo viên, hơn nữa cô ấy còn làm chủ nhiệm lớp của Dung Thủy Lam.

Thời gian bất tri bất giác vội vàng trôi qua, đến bây giờ Dung Thủy Lam chỉ cần qua một kỳ nghỉ hè nữa sẽ vào trung học phổ thông, trưởng thành làm một người con gái duyên dáng và yêu kiều.

“Có chuyện gì vậy?

Con lại đang suy nghĩ về chuyện gì sao?”

Hồng Linh nhìn Dung Thủy Lam đang chọn thức ăn đến ngẩn người, cô ấy lấy lại tinh thần, nhìn Ngọc Lan bên cạnh rồi cười cười, “Không có gì đâu, chỉ là con cảm thấy thời gian trôi qua quá nhanh, Lam Lam cũng bắt đầu lên trung học rồi.” Cô ấy cảm khái, đã nhiều năm trôi qua mặc dù Ngọc Lan có bảo dưỡng tốt tới cỡ nào đi chăng nữa thì gương mặt của cô cũng khó tránh khỏi xuất hiện một ít nếp nhăn rất nhỏ, Hồng Linh nhìn thấy mà đau ở trong lòng.

“Con cứ sống tốt mỗi ngày của hiện tại, cần gì phải nghĩ đến những chuyện xa xôi sau này, hiện tại chúng ta đang rất hạnh phúc, không phải sao?”

Dường như Ngọc Lan nhìn thấu tâm tư của cô ấy, cô nắm một tay của cô ấy và nói lời trấn an, cảm nhận được nhiệt độ ấm áp truyền đến từ mu bàn tay, Hồng Linh cũng thả lỏng người ra, nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Lúc này Dung Thủy Lam mang theo một đĩa cua chạy chậm trở về, hùng hùng hổ hổ ngồi xuống ghế, Hồng Linh nhìn thấy mà không khỏi nhíu mày, làm ra bộ dạng nghiêm túc răn dạy cô nàng, “Con không được chạy ở trong nhà hàng, có biết không?

Lỡ như con đụng vào người hay đụng vào thứ gì khác thì sao?”

“Được rồi được rồi, con biết rồi.”

Dung Thủy Lam vội vã đổ cua vào canh, Ngọc Lan ở bên nhắc nhở cô nàng, “Lam Lam, con ăn ít cua một chút, thứ này có tính hàn rất lớn, rất không tốt cho sức khỏe, đặc biệt là con gái.” Gần đây Ngọc Lan bắt đầu học một ít kiến thức về phương diện dưỡng sinh, nghe thế, Dung Thủy Lam cảm thấy rất phiền, cái này không thể ăn cái kia không thể ăn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận