Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chàng nhẹ nhàng, nhẹ nhàng từ từ thôi Ô ô ô… Để thiếp dạy chàng Từ từ thiếp dạy chàng Ô ô ô…” Vô Ương bị đôi bàn tay chai cứng đầy vết thương xù xì của hắn cọ mài hai bên đùi non vô cùng đau rát, chưa gì đã liền đỏ ửng hết cả lên.
Trác Viễn nhíu nhíu mày, cũng nhẹ nhàng thả lỏng lực tay, tùy ý nàng tự mở hai chân ra cho hắn xem hết thương.
“Hư… Hưm…” Trác Viễn nhìn chăm chăm vào lỗ nhỏ phấn hồng đang rỉ rỉ vài giọt máu khiến cổ họng khô rát, hai mảnh âm thần múp míp run run bị hai ngón tay của nàng bẻ ra, lộ ra hai mảnh môi huyệt non nớt phấn hồng vô cùng xinh xắn e ấp nữa kín nữa hở che lấy lỗ nhỏ bị thương ửng đỏ của nàng.
“Sờ một chút liền rách? Nàng làm bằng giấy hả?” Hắn liền thẹn quá thành giận, nghiến răng lườm nàng, bàn tay vừa muốn giơ lên liền hạ xuống, hắn sợ lại làm nàng bị thương.
“Ô ô ô… Thiếp vạch ra cho chàng rồi Đau muốn chết Ô ô ô… Chàng còn không mau hôn nó? Liếm một chút liền sẽ hết chảy máu Này mà chàng cũng không biết sao hả?” Vô Ương tức giận đá đá chân phải, ịn lòng bàn chân nhỏ nhắn lên mặt hắn.
“Ta hôn vào nơi đó rồi làm sao có thể trả nàng về?” Trác Viễn càng thêm tức giận trừng mắt nàng, rõ ràng là gài bẫy hắn không còn đường lui, làm hắn không thể nào có mặt mũi cưới về mẫu thân nàng. Cha con nhà nàng thật sự quá mức âm hiểm mà.
“Đến giờ phút nào rồi chàng còn muốn trả thiếp về? Chàng có phải nam nhân không? Lỗ nhỏ cũng bị chàng thọc rách rồi Ô ô ô…” Nàng ủy khuất khóc nấc lên, chân phải lại càng đá đạp khắp mặt mũi hắn.
“Được rồi Ngồi yên Ta hôn Cha con nhà nàng thật sự âm hiểm như nhau ” Trác Viễn tức giận đến nghiến răng, chụp vội lấy chân nhỏ đang đạp loạn của nàng, hôn nhẹ lên lòng bàn chân xinh xắn.
Trác Viễn nhíu mày có chút lo lắng chầm chập cúi đầu há miệng ngậm trọn lấy nhụy hoa của nàng, đầu lưỡi day day liếm mút lấy u hương thơm ngọt thuần khiết của Vô Ương.
“Ứ… Ứ…Ô ô ô… Chàng sau này nhớ phải cạo râu, cọ vào mông thiếp rát quá Ô ô ô… Ứ ứ…” nàng sướng đến giật nẩy nẩy mông, hai tay buông rời không nắm bẻ nổi âm thần của chính mình nữa, chống vội ra sau lưng đỡ lấy thân mình, ngửa đầu ra sau vô cùng tê dại.
“Hưm… Ực…” Trác Viễn lần đầu tiên nếm được hương mật hoa thơm ngọt thanh thuần liền không muốn rời khỏi, tham lam liếm mút mật hoa bắt đầu được hoa tâm run rẩy tiết ra phun mạnh bắn trọn vào môi lưỡi hắn.
Hai bàn tay cứng chắc của hắn vòng dưới đùi nàng bóp giữ lấy bờ mông nhỏ không để nàng cựa quậy tránh né.
Môi lưỡi càng thêm ham muốn ngoáy sâu đảo quanh khắp các khe rãnh bên ngoài miệng huyệt phấn hồng non nớt.
“Ứ… Ô ô ô… ứ Ứ Ứ… Ô ô ô… Chịu không nổi Thiếp chịu không nổi Viễn Ô ô ô… Ứ Ứ Ứ…. Ô ô …” Vô Ương nấc nghẹn, cực khoái lan tràn khiến nàng không cách nào tiếp thu, oằn mình ngã luôn ra giường, hai tay cào cấu bám lấy đệm chăn.
Hai chân nàng banh rộng, run lẩy bẩy đá đạp loạn xạ, xương mu giật nẩy nẩy liên hồi.
Phụt phụt phụt… Từng dòng từng dòng hoa dịch sơ hoan phun trào kịch liệt, bắn thẳng vào môi lưỡi tham lam si mê của Trác Viễn.
“Ực Ực… Hư… Hừm…Ực…Hưm…” Trác Viễn ngẩng đầu hít sâu, bàn tay phải hắn vòng xuống dùng hai ngón tay vạch ra môi huyệt của nàng, nhìn vào tấm màng mỏng bên trong vừa được liếm sạch vết máu, đúng là bị vết chai cứng trên tay hắn rạch xước một đường.
“Chỉ xước có một chút Hiện tại nàng liền có thể rời đi Hừ, ta sẽ gửi thư từ hôn trình lên tên hoàng đế cha nàng Hừ ” Hắn lại tức giận vỗ vỗ bộp bộp lên mông nhỏ của nàng, xoay lưng như muốn bỏ đi.
“Ô ô ô… Tên khốn Trác Viễn Chàng ăn no liền muốn phủi mông sao hả? Chàng dám bỏ thiếp, thiếp liền ngày ngày ăn vạ ngay trước tướng quân phủ của chàng Chàng dám bỏ thiếp, thiếp liền ngày ngày khóc lóc, ngày ngày khổ sở, ngày ngày tìm đường chết cho chàng xem Ô ô ô…”
Vô Ương vội vã bật người ngồi dậy, leo qua chui tọt vào l ng ngực to lớn của hắn mà đâm đầu khóc lóc thảm thiết.
“Hư… Rít…” Trác Viễn nhìn thân hình nhỏ nhắn yêu mị trần trụi trong l ng ngực mà suýt sặc máu mũi mà chết.
Da thịt trắng nõn nà, hai gò núi mềm mại chính là lớn vừa vặn bàn tay hắn xoa nắn. Gương mặt nàng ăn vạ nức nở đỏ bừng bừng, đôi mắt giận hờn trừng hắn vô cùng đáng yêu xinh đẹp.
“Thiếp biết chàng không giỏi chuyện hoan ái. có mời mama ngày xưa chuyên trách dạy tú nữ tiến cung đến hướng dẫn cách lấy lòng chàng Thiếp dạy chàng được sao? Ô ô ô…”
“Ai nói hả?” Hắn tức giận trợn trừng mắt lườm lườm nàng.
“Mẫu hậu cùng phụ hoàng đều nói nga Bọn họ kể rằng nhiều lần cho quân kĩ đến dụ dỗ thông phòng cho chàng đều thất bại, thậm chí nhiều lần binh lính dẫn dụ chàng đi xem đông cung sống, chàng đều xem có chút liền bỏ đi Nên thiếp mới hi sinh hiến thân cho chàng nga Có thấy thiếp đáng thương hay không? Ô ô ô…” Vô cùng nức nở ủy khuất tựa má vào ngực Trác Viễn khóc lên.
“Lại là tên khốn cẩu hoàng đế đó? Hắn muốn ta chết tâm không chờ đợi Lạc nhi của ta nữa đúng không? Vọng tưởng Tên hạ đẳng ” Trác Viễn giận dữ gầm lên.
“Là mẫu hậu chủ ý Mẫu hậu không muốn chàng chờ đợi vô ích nữa Chàng đừng hễ tí là lôi phụ hoàng ra mắng có được hay không? Ô ô ô…” Nàng lại khóc nấc tay đập đập vỗ vỗ ngực hắn, cọ cọ thân dưới mềm mại lên vật cứng nóng.
“Hư… Nàng cha con nàng ” Giọng Trác Viễn trầm khàn, hít thở cứng nhắc, ánh mắt hắn nhìn quanh tìm chút gì đó đánh lạc hướng chính thân thể khó chịu của mình.
“Chàng xem Nhắc tới mẫu thân thì kiểu gì chàng cũng bênh vực cho được Kiểu gì chàng cũng không dám trách cứ dù chỉ một lời Chàng biết thiếp yêu chàng lắm không hả? Mỗi lần nhìn thấy chàng cứ ngu xuẩn đứng từ xa nhìn mẫu thân mỉm cười thì thiếp lại càng yêu chàng thêm một chút Ô ô ô… Nhưng chàng lại muốn bỏ rơi thiếp Ô ô ô…”
“Ta không ngu xuẩn Nàng đừng có hỗn Ta lẽ ra chính là phụ thân của nàng ” Hắn đỏ bừng mặt, mồ hôi bắt đầu tuôn ra ướt đẫm.
Đôi bàn tay cuống quýt ôm nàng cũng không được, mà không ôm cũng không xong.
Giờ mà hắn dám xô nàng ra nàng liền giãy đành đạch đòi sống đòi chết trước mặt cho hắn xem, haizzzz.

Bình luận (0)

Để lại bình luận