Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thật là một phu nhân lợi hại, ha ha, hình như cô rất có cảm giác.”

Chu Văn nhỏ giọng nói trong khi lắc người Tô Kiều Kiều.

Nghe thấy lời thì thầm ác độc này, cơ thể của Tô Kiều Kiều đột nhiên đông cứng lại. Đồng thời, hậu môn cũng co lại thành một cục, siết chặt lấy Chu Văn. Đó là một cảm giác không thể chịu nổi.

“Phu nhân, bóp dương vật tôi thoải mái như vậy sao?”

Chu Văn cứ thì thầm mãi.

“Thầy Chu Văn…không, không, a a a… sắp đến rồi.”

Tô Kiều Kiều quay đầu sang cầu xin Chu Văn. Con ngươi ướt át đau thương mà xinh đẹp.

“Nếu cứ tiếp tục như vậy, tôi sẽ không thể chịu đựng được nữa…”

Trong mắt hiện lên vẻ vội vã. Vẻ mặt buồn bã không thể cưỡng lại được cảm xúc dâng trào.

Chu Văn khẽ cười. Dù rất muốn đắm chìm trong khoái cảm được hành hạ hậu môn như thế này nhưng nếu có đứa trẻ ở đây thì không thể nào.

“Được rồi, Đình Vũ. Trò chơi thuyền nhỏ và hải quái hôm nay sẽ kết thúc tại đây. Tiếp theo, hãy chơi trò chơi con rết. Đây là luyện tập cho cuộc đua con rết tại đại hội thể thao.”

Nói xong, Chu Văn đứng dậy. Với Đình Vũ là đầu của con rết, cơ thể của Đình Vũ, Tô Kiều Kiều và Chu Văn được đặt dính vào nhau. Không cần phải nói, Chu Văn vẫn nhắm vào hậu môn của Tô Kiều Kiều và tiếp tục chơi đùa.

“Cái này, cái này… hôm nay tạm quên được không.”

Tô Kiều Kiều ôm Đình Vũ, chợt hiểu ra Chu Văn định làm gì. Chu Văn ôm Tô Kiều Kiều từ phía sau. Hắn ôm eo cô thật chặt và cố gắng dính sát vào cô càng gần càng tốt.

“Phu nhân, nếu cô cứ lảo đảo như thế này thì không thể thắng cuộc đua con rết được đâu.”

“Đúng đó mẹ. Đi cho tốt nha.”

Đình Vũ không hề nghi ngờ gì, bắt đầu đi về phía trước mà không thèm thông báo. Tương ứng, Chu Văn đẩy Tô Kiều Kiều từ phía sau và buộc cô phải đi theo Đình Vũ.

“Ưm, ưm… ưm…”

Tô Kiều Kiều vừa nghiến răng để kìm lại tiếng hét mà cô gần như phát ra, vừa buộc phải duỗi chân ra từng bước. Với mỗi bước đi, dương vật trong ruột của Chu Văn thay đổi vị trí, đào tới đào lui không ngừng.

“A… a… a, ưm”

Tô Kiều Kiều không thể chịu đựng được sự sỉ nhục như vậy và kêu lên. Vội vàng cắn môi cũng quá muộn rồi.

“Mẹ, có chuyện gì sao?”

Đình Vũ đứng yên quay lại nhìn Tô Kiều Kiều. Mặc dù cô không hiểu ý nghĩa trong giọng nói của Tô Kiều Kiều, nhưng dường như cảm thấy điều gì đó bất thường.

“Mẹ…”

“À, không có gì đâu Đình Vũ. Mẹ chưa chơi trò này bao giờ nên mẹ không theo kịp tinh thần phấn chấn của Đình Vũ thôi.”

Tô Kiều Kiều cố gắng hết sức để giả vờ bình tĩnh và gượng cười. Nhưng Chu Văn vẫn đang từ từ cắm vào hậu môn của cô.

“Đình Vũ, mẹ kêu lên vì tâm trạng tốt, điều đó có nghĩa là mẹ đang rất hạnh phúc… Phải không, phu nhân?”

“… Ưm, mẹ rất vui.”

“Nhìn này. Tiếp tục đi, Đình Vũ. Hãy làm mẹ vui hơn.”

Chu Văn cười khanh khách. Dùng ngón tay chạm vào mị thịt ướt át, có thể thấy từ trạng thái như lũ lụt có thể nhận ra Tô Kiều Kiều đã bắt đầu bị giày vò bởi những giác quan cuộn trào.

“Được, con sẽ cố gắng hơn.”

Đình Vũ lại bắt đầu tiến lên. Đi khắp mọi nơi trong nhà, từ phòng khách đến hành lang.

Bất chấp sự xấu hổ và nhục nhã do hậu môn bị xâm phạm trước mặt đứa trẻ, khoái cảm vẫn trào dâng một cách khó hiểu… Tô Kiều Kiều gần như mất đi lý trí.

“A… a, a, a…”

Tô Kiều Kiều thực sự không thể không hét lên, Chu Văn vội vàng bịt miệng cô lại.

“Mặc dù rất thoải mái, nhưng phu nhân cũng đừng quá vui sướng như thế, nếu để đứa nhỏ phát hiện, sẽ rất phiền phức.”

Dưới sự cằn nhằn của Chu Văn, Tô Kiều Kiều cố gắng lấy lại sự tỉnh táo. Nhưng tất cả lý trí cũng chỉ có thể kìm lại không hét lên mà thôi.

Đột nhiên, Chu Văn và Tô Kiều Kiều vấp chân và ngã xuống sàn. Ngay lúc đó, dương vật của Chu Văn trượt ra khỏi lỗ đít của Tô Kiều Kiều. Chu Văn hốt hoảng giấu dương vật của mình vào trong quần, hắn nghĩ rằng Đình Vũ đã nhìn thấy, nhưng Đình Vũ lại tập trung chú ý vào Tô Kiều Kiều đang nằm trên mặt đất, nó hoàn toàn không để ý đến bộ dạng xấu hổ của Chu Văn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận