Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghiêm Kỷ đứng dậy, đút côn thịt tới gần huyệt nhỏ, quy đầu nóng hổi cọ xát lỗ huyệt ướt nhẹp, anh duỗi thắt lưng cắm vào.
Bởi vì cũng lâu rồi không làm, Mộc Trạch Tê bị đút vào rên lên một tiếng, cảm thấy không quen. Cô cắn răng, cố gắng thả lỏng cơ thể cho Nghiêm Kỷ đi vào.
Côn thịt vừa đút vào đã bị huyệt nhỏ siết chặt rồi hút lấy. Nghiêm Kỷ sung sướng tới cương cứng, sau đó anh đẩy thắt lưng, cắm vào một cách điên cuồng.
Mộc Trạch Tê vốn đã lên cao trào mấy lần, bên trong rất mẫn cảm. Lúc này bị côn thịt cương cứng đâm vào, quy đầu không ngừng cọ xát, hoa huyệt hút chặt, ép cho côn thịt cương cứng càng thêm dễ chịu.
“A ~~! Ưm ~~” Mộc Trạch Tê bị anh đâm kịch liệt tới mức rên lên, cơ thể yếu ớt bị anh đưa đẩy, tay chân lúng túng bám lấy mép quầy bar.
Ánh mắt của Nghiêm Kỷ tràn đầy sự vui sướng, anh liếm khóe môi. Trong lòng thầm nghĩ, quả nhiên quan hệ với Mộc Trạch Tê vẫn là chuyện vui sướng nhất, khiến con người ta phát nghiện.
Nghiêm Kỷ không ngừng đẩy thắt lưng, anh đưa tay tốc váy Mộc Trạch Tê lên đến eo, lộ ra cặp mông trắng nõn vểnh lên. Cúi đầu là có thể nhìn thấy rõ dương vật đỏ rực đang đâm vào liên lục giữa hai bắp đùi trắng nõn, chất dịch bên trong âm hộ ướt át khiến dương côn thịt như đang phát sáng.
Nghiêm Kỷ kéo cánh tay nhỏ của cô đè sau lưng, tay còn lại thì giữ khóa váy của Mộc Trạch Tê, kéo cô ra khỏi tay vịn quầy bar, để cô chỉ có thể dựa lên người anh, đâm cô càng mạnh bạo hơn.
Không có điểm tựa, tay thì bị anh giữ chặt. Cô bị kéo người về phía sau, cơ thể Mộc Trạch Tê lơ lửng giống như hình số 7.
Mộc Trạch Tê không thể mượn lực, điểm tựa duy nhất của cô là Nghiêm Kỷ ở phía sau. Anh đẩy cô về phía trước, hai chân không ngừng run rẩy, mềm nhũn dựa vào phía sau, lại khiến anh được đà cắm sâu hơn.
“A ~!Không ~ Không được ~ Tư thế này tớ không đứng được!” Mộc Trạch Tê khóc lóc van xin, cô luống cuống chỉ có thể dựa sát vào Nghiêm Kỷ, bị anh làm như tấm bèo không chỗ nương tựa.
Lăn đi lăn lại không được mấy lần, Mộc Trạch Tê rên lên một tiếng, sau đó thì lên cao trào.
Cả người Mộc Trạch Tê run rẩy, hai chân vô lực. Nghiêm Kỷ đưa tay ôm lấy vòng eo của cô, chậm rãi đâm vào huyệt nhỏ tạo thành từng đợt khoái cảm. Sau đó mới tính sổ mọi chuyện
Nghiêm Kỷ sung sướng thở dốc, nói với giọng điệu trầm thấp: “Cậu không ngoan, dám không nói với tớ là muốn đi đâu. Nếu như tớ không trở lại, có phải cậu định giấu tớ mãi đúng không?”
“Ưm ~~!” Mộc Trạch Tê ngậm chặt miệng không nói. Vì sao lại gạt anh? Với dục vọng chiếm giữ cực mạnh kia của Nghiêm Kỷ thì cô còn dám nói hay sao?
Mộc Trạch Tê không phải đứa ngốc, dựa vào tính cách của Nghiêm Kỷ, nếu cô ngu ngốc đi nói thẳng mình không có quan hệ gì với anh, dựa vào cái gì mà cô phải chịu kìm hãm của anh. Chắc chắn anh sẽ lập tức bay về nước, giày vò chết cô.
Nghiêm Kỷ không phải là người dễ chọc. Mộc Trạch Tê cũng không muốn nhiều chuyện, không muốn dây dưa nên không báo cáo với anh. Nào ngờ cô lại trùng hợp đụng phải Nghiêm Kỷ, đâm thẳng vào trong họng súng.
Nghiêm Kỷ thấy cô không trả lời, anh duỗi thắt lưng, đâm côn thịt thật mạnh vào trong cửa huyệt mềm mại, đẩy một lượng lớn thủy dịch phun ra.
Sau khi đi sâu vào, vòm hông săn chắc của người đàn ông áp chặt cặp mông tròn trịa của Mộc Trạch Tê, bờ mông mềm mại đung đưa như nước, phát ra tiếng da thịt va vào nhau.
“A ~ A ~! Ư ~~ Nhẹ một chút ~!”
“Còn nữa, cậu dám câu kết làm bậy với tên đàn ông khác? Cái thằng gầy gò ốm yếu ngồi cùng cậu là ai?”
Mộc Trạch Tê sợ anh, nhưng giận không lại, cô khóc rống: “A ~~~Người đó ~ Người đó là La Nam Nam mà! Chỉ là cosplay thôi! Bạn học…Ư ~ Bạn cùng lớp cùng nhau chơi trò chơi ~~!”
Cô bị anh đâm tới nói cũng đứt quãng.
Nghiêm Kỷ hài lòng. Anh đứng nhìn lén qua hàng ghế sau, biết rõ người đó chính là La Nam Nam. Nhưng anh chính là muốn tìm lý do để hù dọa cô, sau đó làm cô tới khóc thì thôi, để cô nhớ thật lâu.
“Lần sau cậu còn dám nữa không?”

Có dám hay không?
“A…” Trong mắt Mộc Trạch Tê mang theo sự không phục, rồi lại bị đâm đến rơi nước mắt, cắn môi không nói lời nào.
Còn bướng bỉnh à? Nghiêm Kỷ hừ cười một tiếng, sống lưng Mộc Trạch Tê lạnh run.
Bàn tay dịu dàng đè chắc eo nhỏ Mộc Trạch Tê cố định, nhấc mông và eo lên cao, Mộc Trạch Tê cảm thấy không ổn, bắt đầu giằng co gào khóc.
Đúng như dự đoán, Nghiêm Kỷ thẳng lưng đâm mãnh liệt vào nơi sâu, vừa đong đưa phần hông vừa đâm vào, anh chuyển động côn thịt cắm quấy ở trong, muốn cắm vào càng sâu. Còn một đoạn giấu ở bên ngoài còn chưa cắm vào đã đâm đến mức bụng dưới Mộc Trạch Tê trở nên ê ẩm.
Dương vật cứng ngắc kéo căng nếp uốn của hoa huyệt, nghiền thịt mềm xinh đẹp, cọ xát những điểm bên trong một lần.
“A~~! Không được~ Như vậy không được~!” Huyệt nhỏ xinh đẹp bị côn thịt to cứng cọ xát đến co rút, vừa sảng khoái vừa kích thích, huyệt nhỏ tham lam vui vẻ xoắn côn thịt to dài.
Nghiêm Kỷ khuây khỏa hít vào một hơi, cắm côn thịt đến chỗ sâu hơn, đỉnh quy đầu đụng vào cửa tử cung. Toàn thân Mộc Trạch Tê run rẩy, máu thịt trên người giống như bị khoái cảm dày đặc xuyên qua.
Chỉ một lát liền bị làm đến cao trào.
Nghiêm Kỷ dừng lại nghỉ ngơi. Thứ nhìn thấy ở trước mắt là áo khoác da của Mộc Trạch Tê phác họa đường cong thắt đáy lưng ong duyên dáng, trông càng thêm quyến rũ hoang dã hơn so với những chiếc váy trước đây của cô.
Nếu như hôm nay không phải cô đến “Tảo Quy”, có Triệu Nhạc Sinh âm thầm canh chừng, không biết sẽ có bao nhiêu đàn ông đến tìm cô đây.
“Không trả lời chính là còn dám.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận