Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sự ra đi của cha mẹ Lâm Tiêu Tiêu chính là lỗi của hắn.
Lễ tang của Lâm gia, hắn tự tay làm lấy, từng chi tiết nhỏ nhặt một, chỉ cầu có thể tận lực giảm bớt sự thống khổ cùng hận ý của cô. Mấy ngày qua, cô tổng cộng chỉ cùng hắn nói qua ba câu.
Chính là ở trong lễ tang, Lâm Tiêu Tiêu hỏi: “Anh trai đâu?”
“Bị công ty phái đi nơi khác được một thời gian rồi.”
Sau khi nghe hắn trả lời, Lâm Tiêu Tiêu nhẹ nhàng cười. Thân hình đơn bạc nhưng ánh mắt lại cương quyết.
“Nhọc công ngươi lên kế hoạch từ lâu.” Cô trào phúng mà cười rộ lên, thanh âm rất thấp, như lầm bầm lại như nỉ non, “Sao người chết không phải là ngươi?”
Phó Hi không dám nhìn vào đôi mắt ngập tràn hận ý của cô, hắn cũng ước người bị thương, bị chết chính là hắn. Như vậy có phải cô không đau khổ đến vậy chăng?
Phó Hi không biết làm sao có thể đối mặt với Lâm Tiêu Tiêu, ngày nào cũng ở công ty đến khuya mới trở về. Hắn không nhốt cô lại nữa, chỉ là hạn chế hoạt động trong phạm vi biệt thự, bất luận cô đi đến nơi nào, phía sau đều có hai tên bảo an được huấn luyện chặt chẽ.
Trở về, hắn đẩy cửa phòng ngủ, phát hiện bên trong không có một bóng người, nháy mắt hoảng sợ.
Quản gia đã làm việc cho Phó gia vài thập niên, nhìn Phó Hi từ lúc cất tiếng khóc chào đời đến chậm rãi biến thành một người đàn ông chân chính đảm đương cả gia tộc, vẫn là lần đầu tiên thấy Phó Hi lộ ra biểu tình kinh hoảng đến như vậy. Ông thở dài nhắc nhở: “Thiếu gia, Lâm tiểu thư đang ở phòng nhạc.”
Phó Hi lập tức bước nhanh về hướng đó.
“Tránh ra……”
Trên sàn nhà một mảnh hỗn độn, Lâm Tiêu Tiêu đẩy tên bảo an trước mặt, nhưng sức cô sao so nổi, nghiêng ngả lảo đảo mà lui ra phía sau vài bước, mắt thấy sắp phải té ngã.
Phó Hi tiến lên đỡ lấy, sợ cô dẫm đến mảnh vỡ trên mặt đất.
“Ngươi cho ta ăn cái gì?” Lâm Tiêu Tiêu mềm như bông mà dựa vào trong lòng ngực hẵn, ngẩng đầu, gương mặt lộ ra một mạt đỏ ửng không bình thường.
“Không thoải mái chỗ nào?” Phó Hi một tay ôm lấy eo cô, một tay đặt lên trán—— nhiệt độ cơ thể bình thường, không phát sốt.
Lâm Tiêu Tiêu cười lạnh: “Làm bộ làm tịch cho ai xem, có bản lĩnh bỏ thuốc vào đồ ăn, lại không có dũng khí thừa nhận?”
“Anh không làm.” Hắn thật sự không làm, cũng không tin ai dưới mí mắt hắn dám làm.
“Không phải vì thèm muốn cơ thể này sao?” Lâm Tiêu Tiêu duỗi tay mở cúc áo, trong mắt phiếm một tầng sương mù mờ mịt, nhìn vừa thanh thuần lại càng quyến rũ.
Phó Hi ngăn trở động tác, trầm giọng nói: “Đừng nháo.”
Chính là cô mềm yếu giống như không xương, liên tiếp dán lên người hắn. Hai nhũ thịt mềm mại ma xát, đè kín mít lên ngực hắn, hơi ấm của cô truyền qua lớp quần áo, hắn còn cảm nhận được hai điểm nhỏ xinh đong đưa. Càng muốn mệnh chính là, cô gối đầu lên vai hắn, chiếc lưỡi nhỏ xinh lần mò vào tai của hắn, tê dại nổi đến một tầng lớp da gà.
Phó Hi một tay ôm cô đặt lên ghế mềm chỗ đàn dương cầm, hôn lên cái miệng nhỏ không an phận.
Hai tên bảo an đứng đó nhìn mặt nhau rồi lặng yên không một tiếng động rời khỏi.
Lâm Tiêu Tiêu giơ tay sờ soạng áo sơmi của hắn, cởi cả nửa ngày mà không mở được một cái nút, gấp đến độ trực tiếp cách lớp áo ngậm lấy tiểu viên trước ngực hắn. Phó Hi bật cười đẩy đầu cô ra, tự cởi áo sơmi, lộ ra thân thể săn chắc. Lâm Tiêu Tiêu cúi đầu, vươn đầu lưỡi, từ hạt đậu đỏ nhỏ xinh dọc lần qua cơ bụng 6 múi, đường nhân ngư rồi tới đám lông bên dưới, mùi hương nam tính xộc thẳng vào mũi.
Cách lớp quần, dùng răng day nhẹ bộ vị nào đó đang nhô lên, hô hấp không tự giác mà gấp gáp hơn. Nước miếng của cô làm ướt một phần đũng quần của hắn, cây gậy bên trong căng trướng đến khó chịu. Lâm Tiêu Tiêu bèn xoay người, đưa lưng lại, vén váy của mình lên, kéo luôn cả quần lót, nâng mông, đem nơi riêng tư no đủ đẫm nước lộ cho hắn xem.
Ái dịch từ miệng huyệt trào ra lóng lánh, phấn nộn tiểu huyệt càng thêm rực rỡ, dưới ánh đèn pha lê lại càng dụ hoặc.
Thấy hắn chậm chạp không có động tác tiếp theo, Lâm Tiêu Tiêu khó dằn lòng, tự đem mông dán lên hạ bộ giữa háng hắn, cọ cọ lên xuống. Chất liệu quần thô ráp cà lên tựa đau lại tựa thêm kích thích, khiến quần hắn ướt một mảng như tè dầm vậy.
Cô xoay đầu nhìn, môi đỏ khẽ nhếch, lưỡi nhỏ liếm liếm, tựa như cười cợt lại như thèm muốn.
Phó Hi một tay cởi bỏ dây lưng ném đi, đem dương vật cứng rắn phóng thích. Hắn dùng tay bẻ mông cô ra, nhắm chuẩn xác ngay vị trí miệng huyệt, chậm rãi đẩy mở tầng tầng lớp thịt cắm đi vào.
“A!” Dương vật thô dài đâm vào làm Lâm Tiêu Tiêu phát ra tiếng rên rỉ thỏa mãn. Đôi tay chống lên dương cầm, phối hợp với hắn, lắc lư vòng eo nghênh đón.

Bình luận (0)

Để lại bình luận