Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đi ra khỏi nhà hàng, Chúc Nhược Vân hăng hái bóc phốt với Điền Yên đồ ăn vừa nãy đắt bao nhiêu. Vừa mới nói lời giấu trong lòng ra, cô ta không ngừng lảm nhảm.

Điền Yên phụ họa: “Mùi vị thật tệ, tôi tưởng đồ ăn đắt nhất định rất ngon, lần sau sẽ không tới nữa.”

“Đúng vậy! Xem ra người có tiền ngày thường cũng không được ăn ngon mà, còn không bằng ăn bánh cuốn ở phố ăn vặt ở tầng dưới. Lần sau sẽ không đến nữa!”

Chúc Nhược Vân cười vui vẻ. Cô ta cũng cảm thấy đây là lần cuối cùng cô ta đến chỗ như vậy, ngược lại không phải vì khó ăn mà là cô ta căn bản không ăn nổi nhà hàng cao cấp như vậy.

Hai người đi dọc theo con hẻm dưới ánh đèn đường mờ ảo. Một con chó núp trong bóng tối. Khi hai người đến gần, nó đột nhiên sủa lên khiến họ sợ hãi.

Bộ lông màu đen hoàn mỹ dung hòa vào trong bóng tối, nó ngồi ở góc tường sủa về phía hai người, âm thanh ngây ngô. Chờ Điền Yên chiếu đèn pin vào mới phát hiện, đây là một chú chó Tugou màu đen chưa tới hai tháng tuổi.

Chúc Nhược Vân chống đầu gối, cúi người xuống quan sát nó, phàn nàn: “Trông đen như thế là cố ý hù dọa người ta à.”

“Hình như nó vừa mới cai sữa, chắc là chó hoang lạc mẹ.”

Điền Yên đưa điện thoại cho Chúc Nhược Vân. Cô ngồi chồm hổm xuống, đưa ngón trỏ ra trước mặt nó.

Chó nhỏ cong mũi ngửi một cái, nó bình tĩnh lại, không ồn ào cũng không ầm ĩ. Thấy nó không có tính công kích, Điền Yên nhấc nó lên cao.

“Cô cẩn thận một chút, coi chừng nó cắn cô.”

Điền Yên nhấc nó lên dưới ngọn đèn đường, bộ lông của nó đen nhánh như màn đêm, dưới ánh đèn lóe ánh xanh đậm sáng bóng. Móng vuốt nhỏ của nó duỗi thẳng về phía trước, cái đuôi lúc lắc vui vẻ, cả người chỉ có cái bụng là màu trắng.

Đôi mắt sáng màu mật ong tràn ngập tò mò, nửa lỗ tai dựng đứng, nửa còn lại cong lại.

“Nó thật ngoan.”

“Dáng dấp tạm được, nhưng chắc lớn lên sẽ bị phá tướng, loại chó này chỉ đẹp khi còn nhỏ.”

Điền Yên nghe cô ta nói xong thì mỉm cười. Chúc Nhược Vân hỏi cô muốn nuôi không, cô lắc đầu một cái: “Gần đây có một cửa hàng thú cưng, đưa đến đó để ông chủ tìm người nhận nuôi đi.”

Chúc Nhược Vân nói: “Trông đen như vậy, không bằng gọi nó là Tiểu Hắc đi.”

“Quá tục.” Điền Yên nhìn nhóc con đang cắn ngón tay cô trong lòng ngực, trong mắt hiện lên một tia gian xảo: “Gọi là cẩu tặc thì sao.”

Chúc Nhược Vân phụt cười: “Cái tên này rất hợp với nó, ai bảo nó mới rồi dọa chúng ta, đen như kẻ trộm vậy.”

“Đinh— ”

Bàng Kinh Phú dựa vào tay vịn trên ghế sô pha, anh chống tay lên đầu, lông mi rũ xuống, sau mắt kính là sự yên lặng ác liệt. Anh bắt chéo chân uể oải, tâm trạng bình tĩnh lạnh nhạt bởi vì điện thoại có âm thanh nhắc nhở.

Anh đặt bản phác thảo thiết kế trong tay xuống, nhổm người dậy lấy điện thoại trên bàn.

Tin nhắn lần này là giao dịch ở một cửa hàng thú cưng.

Bật camera giám sát lên, Điền Yên đang đứng trước quầy thu ngân. Trong tay cô ôm một con chó con màu đen, cô đặt đồ ăn vừa mua trong lòng bàn tay đút cho nó.

Màn hình giám sát được phóng to, chó nhỏ ăn như hổ đói, đầu lưỡi cuốn bánh sữa vào trong miệng, hàm răng sắc nhọn cọ vào lòng bàn tay cô, nước miếng thấm qua da chảy đầy lòng bàn tay mềm mại nhỏ nhắn.

Bàng Kinh Phú thất thần chau mày.

Chờ anh định thần lại, anh chợt bừng tỉnh nhận ra.

Anh lại đang ghen tỵ với một con chó?

Điền Yên lại đến quyên góp cho viện dưỡng lão.

Lần này cô chất đầy một xe tải, bên trong có giấy vệ sinh, tã lót, khăn quàng cổ và chăn bông dày.

Thời tiết mùa đông càng ngày càng lạnh, mà các nhà hảo tâm năm nay vẫn chần chừ chưa đưa ra quyết định mua hàng vì giá nguyên vật liệu tăng lên không ít. Sau khi viện trưởng nghe tin Điền Yên quyên góp, ông ấy cứng rắn kéo Điền Yên lại, muốn cô viết tên và số điện thoại của người quyên tặng.

Trong xã hội phần lớn quyên tặng về cơ bản đều được chuyển đến các viện phúc lợi hoặc trẻ em bị bỏ rơi ở miền núi, không ai quan tâm đến những người già này.

Những người quan tâm đến những người cao tuổi như Điền Yên rất ít thấy.

Dừng lại ở cột tên người quyên tặng, Điền Yên do dự một hồi, cuối cùng dùng chữ viết rồng bay phượng múa viết xuống: Cẩu tặc.

“Cẩu tặc?”

Vị viện trưởng đã hơn sáu mươi tuổi tỏ ra kinh ngạc với xưng hô này, làm sao có người có thể đặt cái tên như vậy chứ?

Bình luận (0)

Để lại bình luận