Chương 88

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 88

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đội ngũ đi suốt mười ngày, tới Ô Hoàn vào trung tuần tháng năm.
Khả hãn Ô Hoàn khoản đãi sứ thần Đại Sở trong lều yến khách, bánh mì trắng, dê nướng nguyên con, rượu nho hương phiêu bốn phía, rượu sữa ngựa, còn kèm theo mỹ nhân dị vực mặc vũ phục hoa lệ, dáng người quyến rũ.
Thẩm Giai ấp lễ với Khả hãn Ô Hoàn, cho thấy kính trọng và ý đồ đến, dẫn một hàng tỳ nữ cùng cấp dưới ngồi xuống trước án thấp.
Đỗ Yểu Yểu đứng trong hàng tỳ nữ này, mặc Hán phục, dùng sa che mặt.
Nàng còn khó hiểu sao Thẩm Giai nửa đường lại thuê nữ nhân người Hán, hỏi nửa ngày hắn mới nói hiện giờ Hồng Ngạc công chúa đã là vương hậu Ô Hoàn quốc.
Thì ra là sợ ‘tình địch’ gặp mặt, hết sức đỏ mắt. Thế nên giấu nàng giữa chúng tỳ nữ, không cho người biết.
Đỗ Yểu Yểu quy củ đứng sau lưng Thẩm Giai, trộm đánh giá hai người ngồi trên chủ vị.
Khả hãn Ô Hoàn tóc mai bạc trắng, làn da ngăm đen, trên mặt chăng đầy nếp nhăn, chứng minh tuổi của ông ta cũng đủ làm tổ phụ của nàng.
Cũng đồng nghĩa với có thể làm tổ phụ của Hồng Ngạc.
Đỗ Yểu Yểu lại nhìn sang Hồng Ngạc. Công chúa từng kiều diễm như hoa đánh mất không ít sinh khí, son phấn dày đặc không che nổi vẻ uể oải và mỏi mệt nơi khóe mắt đuôi mày nàng ta.
Khi Hồng Ngạc nhìn về phía Thẩm Giai, sóng mắt lấp lánh ánh sáng tựa như hoa khô đạt được sương mai, nhướng mày cười rộ lên, lộ ra vui mừng.
Trong lòng Đỗ Yểu Yểu phức tạp khó diễn tả thành lời. Hình như nàng đoạt thứ của người khác. Trong nguyên tác, Hồng Ngạc và Thẩm Giai trai tài gái sắc, ngươi ta gắn bó. Mà nay mỗi người đều tự kết hôn, chàng vô tình, thiếp quyến luyến. Huống chi Hồng Ngạc còn gả cho trượng phu lớn hơn mình nhiều tuổi như vậy.
Nàng từng tác hợp hai người họ, nhưng Thẩm Giai không rơi vào, không hề có ý định nhận lấy Hồng Ngạc.
“Sứ thần Đại Sở đường xa tới Ô Hoàn, đường xá vất vả.” Hồng Ngạc ra tiếng, ánh mắt sắc bén như kiếm, hận không thể xé rách khăn che mặt của đám tỳ nữ, nhìn xem người nào đẹp đến mức câu cho Thẩm Giai rung động.
Nàng ta soi mói: “Nhưng yết kiến Khả hãn mà tỳ nữ theo hầu lại giấu diếm mặt thật, không khỏi thất lễ.”
Thẩm Giai mỉm cười: “Dân nữ bình thường mà thôi, dọc đường hỗ trợ nấu nướng dọn dẹp, mặt lại mang tỳ vết, sợ khiến Khả hãn giật mình.”
Hắn nâng tay áo làm thủ thế, một tỳ nữ áo xanh bước ra khỏi hàng, tháo lụa trắng xuống, lộ ra vết bớt đỏ lớn như miệng bát bên má phải. Kế tiếp, tỳ nữ thứ hai làm theo, dưới cằm là một nốt ruồi đen to như hạt đậu, còn có sợi lông.
Khả hãn Ô Hoàn nhìn quen mỹ nữ, lúc này vừa thấy hai tỳ nữ vừa quê mùa lại xấu xí thì phất tay áo: “Thôi thôi, Vương hậu, sứ thần làm vậy là nhân chi thường tình, không đáng truy cứu.”
Hồng Ngạc đảo qua năm tỳ nữ, mỗi người y bào rộng thùng thình, không thấy dáng người thướt tha. Màu da hoặc vàng hoặc đen, bộ dạng phục tùng cúi đầu, bình thường không có gì lạ.
Hồng Ngạc cho rằng Đỗ Yểu Yểu không nằm trong số này, trong lòng thoải mái.
Trên thực tế, Đỗ Yểu Yểu bị Hồng Ngạc trừng đến da đầu tê dại, sợ rằng đã thoa phấn vàng, tô lông mày rậm còn bị nàng ta nhận ra.
Thẩm Giai và Nghiêm Cẩn liến thoắng dùng tiếng địa phương trao đổi với vài vương tử và Khả hãn Ô Hoàn, Đỗ Yểu Yểu nghe không hiểu lắm, lớn khái đàm luận chuyện Công chúa hòa thân và thương mậu vùng biên cương.
Chờ yến hội tan hết, Đỗ Yểu Yểu theo hàng tỳ nữ trở lại lều trại Ô Hoàn bố trí cho bọn họ.
Thẩm Giai muốn bánh mì, thịt dê và sữa trâu làm bữa tối cho tỳ nữ, chọc cho các vương tử trêu đùa Thẩm đại nhân đa tình, săn sóc ôn nhu với cả mấy kẻ xấu xí.
Tỳ nữ vốn nên ăn đồ ăn hạ đẳng, sao có thể ăn thịt uống sữa. Huống chi sinh đến xấu như vậy.
Thẩm Giai đau lòng Đỗ Yểu Yểu, nàng một đường này gầy rất nhiều.
Thậm chí hắn còn hối hận mang theo nàng bôn ba.
Mà nàng còn ngoan như vậy, đường xe mệt nhọc gần một tháng cũng không kêu khổ, không than mệt, thường xuyên giải ưu trừ sầu, thư giải dục vọng cho hắn.
Thẩm Giai âm thầm hổ thẹn vì tư tâm của chính mình.
“Yểu Yểu, ăn một chút.” Thẩm Giai cầm thịt dê nướng đến béo ngậy nhúng qua nước sôi, cắt thành từng mảnh mỏng, lại dùng đũa gắp bón cho nàng.
Đỗ Yểu Yểu ngồi cạnh bếp lửa gặm bánh, bánh mì trắng của Ô Hoàn khá giống bánh nướng Tân Cương ở hiện đại.
Nàng nhai một miếng thịt dê: “Hơi nhạt, thêm chút gia vị giúp ta.”
Nướng dương vị nặng, Thẩm Giai khuyên nhủ: “Dạ dày nàng không tốt, ăn nhẹ thì hơn.”
Đỗ Yểu Yểu mếu máo, Thẩm Giai nghiêm mặt: “Nếu không ta đích thân bón cho nàng?”
Hắn đích thân bón chỉ dùng miệng. Đỗ Yểu Yểu còn lâu mới muốn dính ngán như thé, tức giận gặm một miếng lớn: “Ai muốn chàng!”
Thẩm Giai nghe lời này có hơi ghen tuông, cố ý trêu chọc: “Nàng không muốn, có người muốn.”
Đỗ Yểu Yểu bốc hỏa, bĩu môi giận lẫy: “Gặp được người cũ, chàng sắc tâm nảy mầm đúng không?”
“Cái gì mà người cũ…” Thẩm Giai còn chưa hỏi xong, ngoài trướng vang lên tiếng thị vệ canh chừng nói chuyện với tỳ nữ Ô Hoàn.
“Đại nhân đã nghỉ ngơi, thỉnh quay về.”
“Vương hậu chúng ta từng tới Đại Sở, có vài phần giao tình với Thẩm đại nhân. Người cũ gặp mặt, tặng điểm lễ mọn tới, sao có thể không cho người nhập trướng?”
“Thật sự nghỉ ngơi rồi!”
“Đèn còn sáng…” Tỳ nữ kêu lên: “Thẩm đại nhân…”
Đỗ Yểu Yểu nhanh chóng liếc Thẩm Giai một cái, buông đồ ăn trong tay xuống, chỉ thùng trong góc, dùng khẩu hình nói: “Ta vào đó, chàng ứng đối.”
Thẩm Giai gật đầu.
Hai nô tỳ tiến vào trong trướng, người phía trước thi lễ, dịch bước thỉnh ra tỳ nữ phía sau.
Tỳ nữ cởi mũ trùm áo choàng xuống, lộ ra gương mặt quyến rũ tươi đẹp.
Chính là Hồng Ngạc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận