Chương 882

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 882

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không khí trong nháy mắt yên tĩnh, ngay cả tiếng thở hổn hển đau đớn cũng nhẹ nhàng.
An Hồng Đậu quay người mới đỡ Nhị Cẩu dậy, hỏi hắn: “Chuyện gì xảy ra vậy?”
“Bọn họ là những kẻ thu tiền bảo kê trên con phố này, anh cũng không phải không nộp nhưng bọn họ thấy bọn anh làm ăn tốt nên muốn thừa nước đục thả câu, chặn bọn anh ở trong ngõ này cướp tiền.” Nhị Cẩu nói còn mang theo tức giận, rất rõ ràng, vết thương trên người hắn mới bị đánh, chính là hắn đánh không lại, nếu không hắn hận không thể đâm chết mấy tên khốn kiếp này mới hả giận.
Nhưng nghĩ lại, nếu thật sự làm như vậy, nửa đời sau của hắn cũng coi như xong, vì một đám súc sinh như vậy, thật sự không đáng.
Lời Nhị Cẩu vừa dứt, liền nghe người kia giải thích: “Đó đều là Lý Hổ làm, chúng tôi chỉ đi theo làm bộ đánh nhau, Lý Hổ thu tiền cũng chỉ phát cho chúng tôi chút tiền công, còn lại chúng tôi thật sự không lấy được…”
Nhị Cẩu cố chống người đi về phía Lý Hổ đã hôn mê bất tỉnh, giật lấy cái ví đeo trên thắt lưng hắn ta, lại buộc lại vào người mình.
Sau đó, Nhị Cẩu lại đi đến trước mặt 4 người kia, uy hiếp: “Nói ít thôi, đánh chúng tôi thì phải trả tiền thuốc men, ngoan ngoãn nộp hết tiền trên người ra, nếu không đừng trách em gái tôi đánh các người tàn phế!”
“Đừng đừng đừng, chúng tôi nộp tiền, chúng tôi nộp tiền.”
Chúng là những kẻ thu tiền bảo kê con phố này, tiền sạp nhiều như vậy, cũng không phải nằm hết trong tay Lý Hổ, mỗi người trong số chúng đều có một ít.
4 người vội vàng run rẩy lục tiền trên người, có người giấu trong cạp quần, có người giấu trong giày, thậm chí còn có người may túi đựng tiền vào quần lót.
Lúc móc ra, ngay cả Nhị Cẩu cũng ghét bỏ không muốn nhận nhưng lại không nỡ cũng không cam lòng để cho mấy tên khốn kiếp này được lợi, đành phải nhịn ghê tởm nhận tiền bỏ vào túi.
“Mau cút đi, sau này ra ngoài làm chuyện xấu thì mở to mắt ra, ông đây không có bản lĩnh nhưng một mình em gái ông đây đánh cả đám các người không tốn sức, sau này còn muốn đến gây chuyện, trước tiên hãy cân nhắc năng lực của mình!” Nhị Cẩu ghét bỏ vẫy tay, phát huy triệt để câu thành ngữ “Hổ dữ không bằng cáo già.”
Vài người kia như được lớn xá, vội vàng lăn lê bò lết chạy đi xa, còn Lý Hổ hôn mê, lúc này mấy kẻ kia đều lo mạng sống của mình, không ai quan tâm đến hắn ta.
Nhị Cẩu tự ý quyết định, cũng rất sợ An Hồng Đậu tức giận, vội vàng quay đầu giải thích: “Em gái, rồng mạnh không đè được rắn địa phương, chúng ta đánh một tên cầm đầu cho chúng biết lợi hại là được rồi, nếu đánh hết bọn chúng, khó tránh khỏi chúng sẽ liều mạng.”
“Đừng nói nữa, anh thế nào rồi? Có cần đến bệnh viện không?” An Hồng Đậu hỏi hắn.
“Anh không sao, chỉ là mặt hơi đau, ngực hơi đau, chân cũng hơi đau…” Nhị Cẩu vừa nói vừa cử động tay chân: “Vẫn cử động được, chắc không sao đâu.”
Nói rồi, hắn như sực nhớ ra điều gì, vội quay đầu đi tìm đồng bọn của mình.
Chu Cẩm cũng ngoài hai mươi tuổi, dáng người cao to, trắng trẻo mập mạp, lúc này trông còn thảm hơn cả Nhị Cẩu, nằm sõng soài trên đất đến giờ vẫn chưa bò dậy được.
Nhị Cẩu vội chạy đến, đỡ hắn ngồi dậy dựa vào chân mình, quan tâm hỏi: “Anh bạn, anh thế nào rồi?”
“Vẫn… vẫn ổn, chỉ là ngực hơi tức, như muốn nghẹt thở vậy.” Chu Cẩm run giọng đáp.

Bình luận (0)

Để lại bình luận