Chương 883

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 883

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Editor : Long Đế Novel
Hạ Hạ đã sớm rửa mặt lên giường, nhưng nằm ở trên giường làm sao cũng không ngủ được.
Mở cửa ban công phòng ngủ ra, bên ngoài thông ra một sân thượng rộng lớn.
Cô đi qua đó, ngồi xuống ghế.
Cô biết nơi này cũng là căn cứ vũ trang, nhưng lại khác với căn cứ vũ trang trước đó.
Buổi tối ở đây không có bất kỳ âm thanh huấn luyện nào, xung quanh đều rấtyên tĩnh.
Cô ngẩng đầu, lại còn nhìn thấy những vì sao.
Hình như… Lâu lắm rồi không được ngắm sao.
Cô cứ ngửa đầu nhìn như vậy, cho đến khi gió trên đỉnh núi thổi tới, cơ thể cô the0 bản năng co rúm lại, Hạ Hạ mới phụchồi tinh thần lại.
Nhưng vào lúc này, sau lưng hơi chùng xuống, một tấm thảm dày nặng̝ không chút thươռg tiếc ném lên người cô, ngay lập tức cản lại gió thổi tới.
Ngay sau đó chính là một giọng nói thậm chí còn thô lỗ hơn.
“Trời lạnh không biết mặc áo khoác à?”
Chu Dần Khôn ngồi xuống ghế bên cạnh, giữa hai người cách nhau một cái bàn tròn rấtnhỏ.
Hắn nhìn cô gái không lên tiếng, ngữ khí thờ ơ “Không ngủ được?”
Hạ Hạ cúi đầu, gấp tấm chăn lông đang đắp lên người cô lại.
Rất rõ ràng gấp xong sẽ rời đi.
Người đàn ông đương nhiên không cho phép, một giây trước khi cô chuẩn bị đứng dậy, trực tiếp nắm lấy cô kéo người về “Chu Hạ Hạ, tôi đã hết giận rồi, em còn giận cái gì?”
Hắn buông tay cô ra, ngả người về phía sau “Mấy tháng nay tôi cũng đang suy nghĩ một chuyện, em nói xem, em liều mạng muốn chạy trốn, rốt cuộc là không muốn ở bên tôi, hay là không thể ở bên tôi? Chính em có thể làm rõ không?”
Nghe vậy, Hạ Hạ nhìn sang.
Rõ ràng là không hiểu lời này của hắn có ý gì.
“Còn không phải bởi vì tôi đã giết những người em quan tâm nhất, cho nên nếu em chấp nhận tôi, tɾong lòng sẽ rấtáy náy đúng không? Vì vậy em chỉ có thể thuyết phụcbản thân, không sinh ra bất cứ tình cảm gì với tôi.”
“Nhưng tình hình bây giờ đã khác.” Chu Dần Khôn nói “Em cũng làm điều tương tự với tôi.”
Hắn quay đầu lại nhìn, gằn từng chữ “Ngày chúng ta thoát khỏi Mexico, A Diệu đã rơi xuống biển rồi.”
Lời còn chưa dứt, đã thấy vẻ mặt Hạ Hạ bỗng nhiên thay đổi, tɾong mắt tràn đầy sự khiếp sợ.
“Rơi xuống biển cũng không đáng sợ, nhưng trước khi rơi xuống biển hắn bị tɾúng đạn, mới dẫn đến cho tới hôm nay vẫn chưa rõ sống chết thế nào, em nói xem tỷ lệ sống sót của cậu ta lớn bao nhiêu?”
Giờ phút này Hạ Hạ căn bản nói không nên lời.
Cô chỉ nhớ hôm đó trên đường đến sân bay, Abu nói A Diệu sẽ rời đi riêng với họ là để tránh nguy hiểm tốt hơn.
Sau đó đột nhiên gặp phải truy kích, cuối cùng chỉ có cô và Chu Dần Khôn lên máy bay trở lại Miến Điện.
Cô luôn cho rằng, Abu và A Diệu sẽ đáp chuyến bay khác để trở về, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ tới…
“Nếu không phải em A Diệu sẽ không xảy ra chuyện.”
Chu Dần Khôn nhìn cô chằm chằm, “Tôi giết những người em quan tâm, em nhất định phải liều mạng với tôi. Em giết A Diệu, lấy cái gì để bồi thường cho tôi? Ở chỗ tôi, một đám người của em cộng lại cũng không bằng một A Diệụ”
Hạ Hạ chợt biết được A Diệu gặp chuyện không may, giật mình, nhất thời không tỉnh lại được.
“Cho nên, chúng ta huề nhau rồi Chu Hạ Hạ.” Người đàn ông nắm tay cô, “Em không cần phải áy náy nữa.”
Hắn giết những người cô quan tâm, mà cô, cũng gián tiếp giết người hắn quan tâm.
Vậy là huề nhaụ
Từ giờ về sau, Chu Hạ Hạ có thể yên tâm tiếp tục ở bên cạnh hắn.
Về việc cấy thiết bị định vị vào phản nghịch, hắn lớn nhân lớn lượng, không chấp nhặt.
Hai chữ ‘huề nhau’ nhẹ nhàng, gọi Hạ Hạ tỉnh táo lại.
Cô không hiểu Chu Dần Khôn làm sao có thể nghĩ ra được hai chữ này.
“Huề nhau?” Cô nhìn thẳng vào mắt người đàn ông, “Muốn huề nhau như thế nào?”
Hạ Hạ đột nhiên rút tay mình lại, “Chú đã làm gì với ông bà lão ở núi Bumhpa Bum rồi?”
Đột nhiên nhắc tới chuyện này, sắc mặt người đàn ông thản nhiên, “Không có gì.”
Sự thản nhiên này, giống hệt như khi hắn nói mình không giết ông nội và bố lúc trước.
Sự hoài nghi ban đầu, vào giờ phút này biến thành ¢hắc chắn.
Hạ Hạ mới đầu không nhận thấy có gì bất thường, chỉ cảm thấy có chút kỳ quái khi hắn đột nhiên muốn rời khỏi núi Bumhpa Bum.
Nhưng lên xe đóng cửa lại, cô ngửi thấy mùi máu tươi càng nồng đậm.
Lúc ấy, một dự cảm không tốtdâng lên tɾong lòng.
Nhưng cô nghĩ mãi không ra, tại sao hắn lại muốn giết hai người g͙ià tay trói gà không chặt chứ
Nhưng ngay tại lúc này, cô bỗng nhiên lại hiểu ra.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận