Chương 883

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 883

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trầm Kỳ Dương cảm nhận được sự run rẩy của Liên Chức, mút lấy làn da non nớt nhất trên cổ cô.
“Trở về cục cảnh sát anh ta cũng làm như vậy với chị sao?”
Liên Chức đáp không được, hơi nhếch môi, ánh mắt mê ly, chê anh biết nhiều quá, môi lưỡi thay thế ngón tay cuốn lấy, cảm giác ngứa ngáy như có ngàn vạn con kiến đang bò khắp toàn thân cô, đều tụ tập đến chỗ hàm răng anh hung hăng nhấm nháp.
Ánh đèn sáng trưng, cánh cửa có thể nhìn thấy ở góc rẽ.
“Đi vào phòng ngủ…” Mùi rượu dâng lên, thân thể của cô đều đã phiếm hồng, cho dù không phải chị em ruột, cô luôn cảm thấy quan hệ với anh không thể lộ ra ngoài ánh sáng.
“Không đi ”
Chân anh ma͙nh mẽ chen vào hai ͼhân khép lại của cô, tầm mắt lệch khỏi quỹ đạo bị người đàn ông nắm chặt kéo về.
Trầm Kỳ Dương hôn môi cô, dễ dàng xâm lấn, rõ ràng còn cách một cái quần lót, Liên Chức lại giật mình bởi vì cú thúc lên kia.
“Chờ tôi trở về.”
Câu trả lời thực sự cho câu hỏi vừa rồi.
Trầm Kỳ Dương hôn môi cô, khàn giọng nói, “Sớm muộn gì cũng có một ngày, tôi sẽ danh chính ngôn thuận đứng bên cạnh chị.”
Áo sơ mi mới vừa mặc lại rơi từ trên vai xuống, Đầu Liên Chức choáng váng, cô bị ép ngửa đầu nhìn chằm chằm trần nhà, Trầm Kỳ Dương hôn xuống tự do, xương quai xanh và trên cổ tất cả đều có một chuỗi vết đỏ.
“Chị quên tôi lúc tôi vắng mặt thì sao?”
“Có thể quên hay không…”
Cô giận dỗi “Sẽ… quên hết anh rồi.”
“Dám quên thì tôi sẽ nhốt chị tɾong phòng tối, làm cho đến khi nhớ tới tôi mới thôi.”
Đôi mắt đen của anh sáng rực, nụ hôn nóng ẩm càng giống như sói lớn xù lông để lại mùi đánh dấu lãnh địa. Liên Chức chuyên thí¢h đối nghịch với anh, nói đóng cửa phòng tối cũng phải xem anh có bản lĩnh này hay không, chờ đến khi anh vào quân đội, tɾong khoảng thời gian này cô lại đi tìm thêm mấy người, trái ôm phải ấp, ai còn rảnh rỗi nhớ tới Trầm Kỳ Dương anh.
Cô đột nhiên khẽ kêu một tiếng, mông lạnh như băng, bàn tay to của anh xé nát quần lót của cô.
“Có bản lĩnh thì chị đi tìm Lần trước không nổ súng với Lục Dã coi như mạng anh ta lớn.”
Gương mặt phản chiếu tɾong con ngươi Liên Chức rấtkiêu ngạo, dùng từ lưu manh để hình dung thì càng chính xác hơn, “Mấy tên mặt trắng kia tôi còn không dám đụng tới sao, con mẹ nó có tin tôi đưa tất cả bọn họ đến Philippines bán thân hay không.”
Đây tuyệt đối là chuyện anh có thể làm được.
Liên Chức muốn cười, ánh mắt lại cay cay. Cô không thể tiếp nhận anh, lý do chị em ruột chỉ là ngụy trang, xét đến cùng là sợ thân phận bị nhìn thấụ Nhưng người này lại nghe lọt những lời đó của cô, thật sự muốn tạo ra một con đường mới phá bỏ quan niệm thông thường.
Con đường này không dễ đi, anh sinh ra đã thuận lợi, con đường nào cũng bằng phẳng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận