Chương 884

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 884

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Editor : Long Đế Novel
“Là bởi vì quần áo và g͙iày dép đó đúng không?” Giọng cô khẽ run, “Bởi vì bọn họ xuống núi, chú sợ bọn họ dẫn cảnh sát tới, cho nên giết bọn họ rồi xuống núi suốt đêm. Chú thí¢h giết người đến như vậy sao?”
Phân tích này khá chính xác.
“Không phải là tôi thí¢h giết người, chỉ là bọn họ đáng chết mà thôi.” Trên mặt Chu Dần Khôn không có gì thay đổi, “Trên thực tế, họ đích xác đã dẫn cảnh sát tới. Em nói xem cứ sống thật tốt không được sao, khăng khăng phải xen vào việc của người khác, không đáng chết sao?”
Hạ Hạ trầm mặc nhìn hắn.
Hắn nói điều này mà không hề hối hận, thậm chí cong cực kỳ đương nhiên.
Mà càng buồn cười hơn chính là, chuyện như vậy, thái độ nyà đã không khiến cô cảm thấy kinh ngạc nữa, phảng phất như trái tim cô đã trở nên chai lì cứng ngắc the0 đó rồi.
Trầm mặc thật lâu, cô hỏi “Vậy tại sao còn giữ tôi lại làm gì, tôi cũng đã đưa cảnh sát tới mà, tại sao chú không giết tôi đi?”
“Em không giống bọn họ.” Chu Dần Khôn cười rấtđẹp, “Em không sợ chết, giết em thì có ý nghĩa gì chứ?”
Chỉ nói với hắn vài câu, Hạ Hạ đã cảm thấy kiệt sức cả về thể xác lẫn tinh thần.
Cô không hiểu được suy nghĩ và tư duy của hắn, cũng không muốn hiểu một chút nào.
Cô gái trầm mặc nhìn lên bầu trời lần nữa, đáng tiếc, những ngôi sao tɾong màn đêm đều không còn nữa.
Cô không nói gì nữa, người đàn ông cũng mặc kệ cô.
Hắn lười biếng dựa vào ghế, cùng cô ngắm nhìn bầu trời đêm.
Chỉ là chưa tới vài giây, tầm mắt hắn chuyển trở lại trên người Hạ Hạ.
“Thỏ.” Chu Dần Khôn gọi một tiếng.
Cô gái không có phản ứng.
Người đàn ông cũng không tức giận, tiếp tục nói “Em thông minh như vậy, sao không ngẫm lại tại sao mình luôn trốn không thoát chứ nhỉ?”
Không đợi cô trả lời, hắn lại chậm rãi đưa ra đáp án “Bởi vì tôi hiểu em. Tôi biết em đang sợ cái gì, để ý cái gì. Chỉ cần nắm chặt những thứ đó tɾong tay, dù em có chết, cũng chỉ có thể chết bên cạnh tôi. Tựa như bây giờ vậy.”
“Em đã muốn tự do như vậy, tại sao không thay đổi suy nghĩ. Đừng suy nghĩ vớ vẩn trên người mình nữa, chỉ bằng dành nhiều lòng dạ trên người tôi. Chẳng phải có một câu thành ngữ, biết người biết, ta trăm trận trăm thắng sao?”
Hạ Hạ vẫn không có phản ứng.
Chu Dần Khôn kiên nhẫn đưa ra một ví dụ “Ví dụ như, con người tôi đối với thứ thật sự đạt được kỳ thật rấtdễ ċһán. Chờ đến khi thật sự ċһán rồi, em có quỳ dưới đất cầu xin tôi, tôi cũng sẽ không liếc nhìn em thêm một cái. Đây không phải là điều em muốn sao?”
Lời này vừa nói ra, người bên cạnh cuối cùng cũng có chút động tĩnh.
Cô nghiêng đầu lại “Bây giờ còn chưa tính là thực sự có được sao?”
Trói cô buộc ở bên người, chết không được, trốn không thoát, sớm đã xâm chiếm và sở hữu mọi thứ của cô, dựa vào tâm trạng muốn làm gì thì làm.
Nếu như như vậy không tính là thực sự có được, vậy đến tột cùng như thế nào thì mới tính?
Đương nhiên không tính.”
Thấy cô chờ cậu sau, người đàn ông mới ngồi thẳng dậy, giọng điệu dịu dàng hiếm có “Thật sự có được, chính là tɾong lòng em chỉ có một mình tôi.”
Tầm mắt hai người giao nhaụ
Nói xong lời này, Chu Dần Khôn rõ ràng nhìn thấy tɾong mắt Hạ Hạ khẽ dao động, tầm mắt hắn lập tức quét đến trên môi cô, chỉ chờ chính miệng cô nói ra một chữ ‘được’.
Nhưng lời Hạ Hạ lại là “Tôi không làm được.”
Nụ cười của Chu Dần Khôn cứng đờ, thần sắc lạnh đi.
Chu Hạ Hạ rấtít khi nói như vậy.
Đề cô không biết sẽ giải hết lần này đến lần khác, vẽ sai bản đồ sẽ sửa hết lần này đến lần khác, vấn đề khó khăn gặp phải khi xây nhà cũng sẽ được giải quyết từng cái một… Chuyện quyết định phải làm, cô cũng không biết khó mà lui.
Nhưng khi đến chỗ hắn, lại không hề nghĩ ngợi đã từ bỏ.
“Ha.”
Người đàn ông đứng dậy đi tới trước mặt cô, trực tiếp bóp chặt cằm cô gái ép cô phải ngẩng đầu, “Không làm được với tôi, vậy với ai thì mới được?”
Hạ Hạ thấy màu mắt của hắn trở nên cực sâu, biết mình thật sự chọc giận hắn, hơn nữa nửa câu cuối cùng này… Nghe có vẻ có ý khác.
Cô không khỏi nắm chặt mép ghế, tɾong lòng chần chờ.
Nhưng một giây sau, Chu Dần Khôn buông cô ra, giọng nói khôi phụcnhư thường “Đừng lo lăng, chỉ là hỏi bừa thôi.”
Hắn sờ sờ đầu cô.
“Chu Hạ Hạ, cuộc đời còn dài, chúng ta từ từ tiêu hao.”
Cùng một lúc, mười một giờ rưỡi tối.
Trong bóng đêm, Hướng Hành Dư bước nhanh vào văn phòng bí mật cách sở cảnh sát Myitkyina không xa.
: Long Đế Novel Cầu ánh kim ạ

Bình luận (0)

Để lại bình luận