Chương 884

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 884

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô có thể là người duy nhất để anh chấp nhận chịu khó khăn.
Liên Chức đảo khách thành chủ, cưỡi ngược lên lưng anh như cá chạch.
Trầm Kỳ Dương muốn đứng lên tóm lấy cô, cô lại đẩy anh ra sô pha.
“Tôi muốn ở trên đó ”
Người phụ nữ cưỡi trên người anh là yêu tinh, đôi ngọc nhũ cao ngất như ẩn như hiện tɾong áo sơ mi mở rộng.
“Được.” Anh thảnh thơi lấy cánh tay gối đầu, chóp mũi thở ra một hơi lại lập tức có thể thiêu đốt cô.
Dùng từ yêu tinh để hình dung hóa ra cũng không đủ, Liên Chức gỡ bím tóc tết xương cá xuống, áo sơ mi cũng mở ra, toàn thân trắng như tuyết, ánh mắt cô kiều diễm, câu hồn đoạt phách.
Đôi mắt Trầm Kỳ Dương nhất thời tối sầm, hết lần này tới lần khác nửa người trên của cô còn cố ý đè xuống, cánh môi màu hoa hồng hơi khép lại, nhũ thịt nhẹ nhàng đảo qua ngực anh.
“Tôi có đẹp không?”
Giọng Trầm Kỳ Dương hơi khàn “Chị nói xem?”
Người đàn ông có thể cảm nhận bụng dưới hưng phấn của mình, vật cứng rắn nóng bỏng dán vào âm đa͙o của cô, anh hít một hơi, bất ngờ nhấc hông khiến cô hít thở không thông.
Liên Chức biết rõ còn cố hỏi “Đẹp bao nhiêu?”
Cánh tay anh đột nhiên nắm e0 cô đè xuống, Trầm Kỳ Dương không trả lời trực tiếp, vuốt ve vết cắn trên môi cô.
“Còn nhớ lần tôi bị người ta tính toán ở khách sạn không?”
Giọng nói và ánh mắt của người đàn ông tràn ngập du͙c vọng nồng đậm, anh nói lần đó đã muốn động ͼhân động tay với cô, cái miệng nhỏ nhắn con mẹ nó quá dâm đãng, đời này anh không phải chưa từng thấy qua người đẹp, nhẫn nại không phải luyện không công, nhưng lại là lần đầu tiên có dấu hiệu mất khống chế.
“Được lắm Anh ” Liên Chức nhéo cánh tay anh,” Anh dám ”
Trầm Kỳ Dương cười “Oan uổng, tôi không phải là có tâm tư nhưng không dám hành động sao?”
Anh vô pháp vô thiên, có cái gì không dám. Chút ngón võ mèo cào kia của cô Trầm Kỳ Dương bình thường đều có thể áp chế, huống chi là du͙c vọng trước mắt của anh, nhưng anh không có thói quen ép buộc phụ nữ, huống chi tính cách của cô lại ma͙nh mẽ như vậy.
Khi đó lập tức mơ hồ có một suy nghĩ, bị cô hận như vậy không đáng. Anh muốn xảy ra chuyện gì cũng phải quang minh chính lớn.
Ngón tay cô nhẹ nhàng vẽ vòng tròn tɾong lồng ngực anh, như không biết đàn ông có bao nhiêu căng thẳng.
“Trầm lớn thiếu gia bình thường có ý gian dâm tôi không ít đúng không?”
“Như thế nào tính là dâm?” Yết hầu Trầm Kỳ Dương lăn lộn nói, “Muốn bị chị làm có tính không?”
Liên Chức dùng sức vỗ mặt anh.
“Đồ háo sắc ”
“Như vậy đã là hạ lưu?”
Chút đau đớn kia Trầm Kỳ Dương căn bản không cảm giác được, anh khống chế gáy cô dùng sức kéo một cái, nụ hôn như gió táp mưa sa rơi xuống, tất cả kiềm chế giờ phút này đều bị phá tan. Tư thế nằm sấp của cô khiến thân thể trần trụi đều dán sát tɾong lòng anh, bàn tay anh càn rỡ tự do rong ruổi ở trên ngực và lưng cô, lại xoa nắn mông cô.
Đã sớm muốn sờ, cái mông tròn trịa trắng nõn mềm mại, hai tay anh trắng trợn bẻ sang hai bên, cự bổng to lớn lập tức dán vào môi âm hộ trượt lên trượt xuống, quy đầu nóng bỏng vài lần muốn cắm vào bên tɾong.
Mắt thấy sắp không thể khống chế, Liên Chức khó khăn né tránh nụ hôn của anh, tay chống lên ngực anh.
“Một vấn đề cuối cùng, bởi vì tôi là chị anh nên anh mới thí¢h tôi?” Tất cả vấn đề chỉ là làm nền, đây mới là điều Liên Chức thật sự muốn hỏi.
Vừa dứt lời, Trầm Kỳ Dương hung hăng tét lên mông cô một cái.
“Đồ khốn khiếp, tôi có biến thái như vậy sao?”
Liên Chức cắn răng “Đúng vậy, còn thí¢h đánh mông người ta.”
Trầm Kỳ Dương cười nhẹ, răng môi lưu luyến quên về trên cần cổ cô, tay cũng bao lấy nơi riêng tư của cô, hai ngón tay thử thăm dò đâm vào bên tɾong khiến Liên Chức nhất thời run rẩy. Anh nói xu hướng tình du͙c của mình rấtbình thường, gặp chị gái thì người khác phái tɾong nhà còn ít sao, anh cũng không có cầm thú như vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận