Chương 89

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 89

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đứng dưới quốc kì, anh thấy thầy giáo đứng cạnh hiệu trưởng, biểu cảm nghiêm túc, lông mày nhíu lại, ông ta đang nói gì đó.

Tối đến, khi mọi người đều đi ăn cơm, giáo viên chủ nhiệm cuối cùng cũng tìm thấy anh.

Bà nói anh bị cắt tư cách đến đại học B. Vài tháng trước, chuyện anh và ba mình náo loạn đến đồn cảnh sát được người nào đó báo cáo lại với trường học.

Buổi lễ chào cờ ban sáng là để xoa dịu, giáo viên chủ nhiệm trông rất áy náy. Chu Quân Ngôn nhìn giáo viên một lúc rồi nói một cách bình thản: “Được rồi, em hiểu rồi, em đi ăn cơm đây ạ.”

Giáo viên chủ nhiệm không biết nên nói gì, chỉ vỗ vai anh.

Chu Quân Ngôn một mình đi bộ đến sân bóng, chỉ còn một vài học sinh trung học chơi bóng rổ ở đó, anh lặng lẽ quan sát một lúc đợi những người đó rời đi hết, dưới ánh hoàng hôn anh cứ ném bóng vào rổ không biết mệt mỏi, mãi đến khi kiệt sức.

Anh nằm dưới khung rổ nhìn lên trời, mặt trăng nấp trong đám mây ló dạng ra ngoài bầu bạn với anh, anh cảm thấy đau lòng và hoang mang, ánh trăng chiếu lên người anh, từ từ nhắm mắt lại.

Sau tiếng chuông thứ hai của buổi tự học vang lên, anh trở lại lớp như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Mọi người đều biết anh đã bị loại và vị trí của anh được thay bằng cháu trai của hiệu trưởng, họ đều cảm thông với anh, nhưng nhận thấy anh chẳng có phản ứng gì đặc biệt, nên nhìn rồi thôi.

10 giờ 40 tan lớp, Chu Quân Ngôn bước ra khỏi cổng trường, Chu Ninh đã đứng đợi anh ở gốc cây đa ngay trước cổng, Chu Quân Ngôn có thể nhìn thấy nỗi buồn và sự tự trách bản thân ánh lên trong mắt bà.

Hai mẹ con anh đi về trong im lặng dưới trời đêm lạnh lẽo.

Sau khi trở về nhà, Chu Quân Ngôn nhìn Chu Ninh nói: “Con không bao giờ hối hận khi theo họ mẹ, và con sẽ đến Đại học B mà không cần bất cứ sự trợ giúp nào.”

Anh không bao giờ quên được những giọt nước mắt đêm đó của Chu Ninh và cả ánh trăng ảm đạm đó nữa. Anh học hành chăm chỉ hơn vì anh biết mình không được phép thất bại.

Anh đã nỗ lực rất nhiều, khi nhận được thư báo nhập học của Đại học B, Chu Ninh đã nấu cho anh một bàn ăn lớn.

Hai người đều không giỏi bày tỏ tình cảm với nhau và đôi khi không biết nên nói gì.

Chu Quân Ngôn thỉnh thoảng cũng nghĩ về bà của mình, người mà đã một thời gian dài anh chưa gặp, có lẽ anh không mấy thân thiết với người thân thật.

69

Sau khi Cố Nhan rời khỏi nhà, Chu Ninh đã hỏi anh tại sao lại đối xử với cô như vậy, đây đã là lần thứ hai rồi.

Chu Quân Ngôn nhìn cánh cửa được đóng kín, anh cảm thấy giống hệt với hôm anh nhìn thấy Cố Nhan trong bệnh viện.

Anh nên nói với Chu Ninh như thế nào bây giờ: Bởi vì con không muốn cô ấy nói về sự khởi đầu của con và cô ấy, bởi vì đó có thể là cái bóng trong cuộc đời mẹ.

Lúc Cố Nhan ở cạnh anh, anh luôn cố tình tránh né nhiều câu hỏi.

Thời điểm cô ra nước ngoài du lịch, Chu Quân Ngôn không thể kìm chế nhớ nhung về cô, khi lái xe về nhà một mình hay khi đi ngủ cũng vậy.

Sau hai mươi lăm năm sống bình yên anh lần đầu tiên gặp kiểu người như cô.

Cô là một người phụ nữ đầy gian manh, dùng thuốc mê uy hϊế͙p͙ anh nhưng ánh mắt lại nhìn anh như thể cô sẽ không bao giờ rời xa anh cả đời này. Cô giống như một chú gián nhỏ đánh không chết, ngay cả khi bị thương vẫn cố gắng tiếp cận anh.

Ánh mắt cô như một căn phòng ấm áp, cứ mỗi phút giây cô gặp anh đều có hình bóng anh trong ánh mắt đó. Chu Quân Ngôn chưa từng nhận được tình yêu thật lòng từ bất cứ ai, và anh nhận ra rằng tình yêu là thứ không đáng tin cậy, cũng dễ tan vỡ nhất trong thế giới này kể từ lúc anh bước vào trung học.

Tình yêu…anh cảm thấy thật lạc lõng.

Anh luôn cảm thấy đây là một trò đùa dai của Cố Nhan. Lúc hứng thú cô có thể tìm ai đó trói anh lại và khi đã chơi chán cô sẽ tự động dừng, chỉ là trò chơi của tiểu thư nhà giàu có thôi.

Khi đối mặt với cô, lý trí của anh như biến mất, không ai có thể ảnh hưởng đến anh như cô. Mỗi khoảnh khắc ở bên cô thật nực cười và…và gì nữa? Chu Quân Ngôn không muốn thừa nhận rằng đôi khi anh cảm thấy rất hạnh phúc, có thể đây chính là thứ mà mọi người gọi là yêu.

Anh nỗ lực ngụy trang thành dáng vẻ lạnh lùng cứng rắn nhưng khi bắt gặp ánh mắt cô, anh không thể không đáp ứng mọi yêu cầu của cô. Khoảnh khắc anh đối tốt với cô anh còn cảm thấy ghét chính mình hơn nữa, anh ghét bản thân luôn muốn cô cười khi thấy cô buồn tủi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận