Chương 89

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 89

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng được một lúc sau, cô lại cảm thấy bất an, cô chua xót nghĩ, bất kể là ở trên giường hay trong cuộc sống Cố Ngưng đều thuần thục như vậy, có phải trước đây cũng từng có quan hệ tình cảm với người khác rồi chăng?

Cô ấy chỉ làm chuyện như vậy với cô, hay là đối với những người khác cũng từng làm như vậy?

Rõ ràng lúc ban đầu cô hoàn toàn không để ý đến việc Cố Ngưng có ở bên cạnh ai đó rồi làm tình với họ hay không, nhưng hiện tại cho dù chỉ nghĩ đến khả năng này, cô cũng hẹp hòi đến mức muốn cắn Cố Ngưng một ngụm cho hả giận.

Có lẽ là bởi vì tâm tình quá mức kích động và cơ thể mệt mỏi không có cách nào khống chế được nữa, Nhậm Sơ Tuyết tựa đầu vào cửa sổ, nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ lướt qua như bay, mí mắt không tự chủ được cụp xuống, phát ra tiếng hít thở đều đều.

Cô đã ngủ thiếp đi. Đôi mắt của Cố Ngưng liếc sang bên cạnh, rơi xuống khuôn mặt điềm tĩnh ngủ say của người thiếu nữ.

Cảnh sắc ngoài cửa sổ xe tựa hồ được bao phủ bởi một tầng sương mù vào ban đêm, và sương mù cũng lan tỏa trong trái tim cô.

Trong thành phố rực rỡ ánh đèn, từng tòa nhà thương mại lóe lên đèn đóm sặc sỡ đủ màu sắc nhanh chóng lướt về phía sau, dòng người rộn ràng nhốn nháo, xe cộ như nước chảy, mà các cô chỉ là một con cá nhỏ đang bơi lội trong dòng xe cộ đó.

Trong bụng cá – là xe của các cô – có hai người nhỏ bé.

Trời cao đất rộng, nhưng trong giờ phút này, chỉ nghe tiếng hít thở nhè nhẹ của người bên cạnh mình, Cố Ngưng có được cảm giác an tâm đến kỳ lạ.

Những vì sao lấp lánh trên bầu trời, giống như đang thắp lên vô số ngọn đèn đường. Đó là một ngày tốt điển hình của mùa đông, cô ấy cảm thấy sắc trời này rất đẹp, bởi vì thứ cô ấy mong muốn nhất dường như đã nằm gọn trong lòng bàn tay.

Xe dừng lại khi đến cổng khu chính của trường.

Người bảo vệ vội vã chạy ra ngoài, gõ cửa kính xe.

Nhậm Sơ Tuyết, người đang rơi vào giấc ngủ say, bị giật mình bởi âm thanh và tỉnh dậy.

Bị âm thanh này làm ầm ĩ, Nhậm Sơ Tuyết, người đang rơi vào giấc ngủ say cũng bị giật mình, thức dậy.

Cô dụi đi đôi mắt vẫn còn mơ màng vì ngái ngủ, cô nhìn thấy ngoài cửa sổ lộ ra một khuôn mặt quen thuộc. Đây chẳng phải là bảo vệ trường học của bọn họ sao?

Người bảo vệ trông có vẻ đang giải quyết việc chung, nói: ”
Xe từ bên ngoài đến thì không được phép đi vào.

” Cố Ngưng nhanh chóng quay đầu nhìn cô, hơi bất đắc dĩ lắc đầu, ”
Tôi không vào được.

” Nhậm Sơ Tuyết vừa tỉnh ngủ, giọng nói còn hơi khàn: ”
À à…

Không sao, chúng ta đến đây rồi, em có thể tự mình đi vào.

” ”
Đàn em này,
” Cố Ngưng rũ mắt xuống, lông mi khẽ run, giọng nói mang theo chút ấm ức, “
Có phải em cảm thấy chị không làm người yêu của em được không?
” Nhậm Sơ Tuyết bị câu hỏi của cô làm cho ngơ ra.

Cố Ngưng lặng lẽ nói: ”
Bằng không, tại sao em lại sợ tôi đưa em vào như vậy, là do em sợ bị người ta nhìn thấy ư?

Người phụ nữ vô cùng tự hào đối với việc phải làm như thế nào để giả vờ làm nạn nhân cáo trạng kẻ ác và giở trò lưu manh, nhưng giờ phút này, Nhậm Sơ Tuyết lại vì câu hỏi của cô ấy mà đỏ mặt, giọng nói mềm mại bối rối giải thích rằng bản thân không có suy nghĩ như vậy.

Vì thế cuối cùng chiếc xe cô đơn bị chủ nhân của nó để lại trước cổng trường, một mình một bóng, thoạt nhìn rất là tịch mịch.

Hai bàn tay tách ra ở trên xe rốt cuộc lại nắm chặt lấy nhau, mười ngón tay đan xen không hề có kẽ hở siết chặt vào nhau, nhiệt độ ấm nóng từ đôi bàn tay đang nắm chặt lấy nhau như truyền lên trên mặt, hai người cùng nhau bước đi trên con đường rợp bóng cây trong khuôn viên trường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận