Chương 89

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 89

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thời Niệm nhỏ hơn Thời Thác mười tuổi.

Vậy thời điểm mẹ Thời Thác mất thì anh cũng chỉ mới mười tuổi.

Khi đó anh còn nhỏ như vậy…

“Cho nên ba anh rất yêu thương Tiểu Niệm.”

Tình cảm của Thời Hữu và mẹ Thời Thác rất tốt. Vì thế sau khi Thời Niệm đi rồi, Thời Hữu đều đặt tất cả tâm tư lên trên người Thời Niệm.

Ông luôn quan tâm con gái như đang an ủi người vợ đã mất của mình, và việc ông yêu thương Tiểu Niệm cũng chính là để an ủi tinh thần của mình.

Thời gian cứ thế mà trôi qua, hậu quả của chuyện này cũng dần dần hiện ra rõ.

Đó chính là, ông ấy đã bỏ rơi Thời Thác.

“Sau khi mẹ anh mất ba dặn dò anh phải dỗ dành em gái, phải chăm sóc em gái, có như vậy mới không làm cho mẹ anh thất vọng.”

Trong gia đình, hai người đàn ông chỉ biết vây quanh chăm lo cho Thời Niệm.

Những lần họp phụ huynh của Thời Thác không quan trọng, các hoạt động cha mẹ với con cái ở trường mẫu giáo của Thời Niệm mới là quan trọng nhất. Thời Thác muốn thi trường cấp 3 nào cũng không quan trọng, chuyện Thời Niệm ở nhà trẻ như thế nào mới là điều quan trọng.

Thời Thác thích cái gì cũng không quan trọng, Thời Niệm thích phim hoạt hình mới là điều quan trọng nhất.

“Khi Tiểu Niệm còn nhỏ con bé thích vẽ tranh. Ba anh vì muốn có thể dạy con bé vẽ tranh chơi cùng con bé ông đã đi đăng kí một lớp học vẽ dành cho lứa tuổi trung niên, về sau công việc của ông bận quá không có thời gian nên mọi chuyện đều quăng lên người anh.”

Vì vậy từ lúc còn học cấp 2 Thời Thác đã bắt đầu tham gia những lớp mỹ thuật từ cơ bản đến nâng cao.

Giống như lời Giang Vọng nói, với bản lĩnh vẽ tranh của Thời Thác anh căn bản không cần đi theo trường học để huấn luyện.

Thời gian trôi qua, Thời Thác cũng quên mất rốt cuộc anh có thích vẽ tranh hay không.

Thời Hữu không thường xuyên ở nhà nên chuyện chăm sóc Thời Niệm đổ lên đầu Thời Thác.

Anh phải làm một người anh trai tốt, đôi khi anh còn vừa làm ba vừa làm mẹ để chăm sóc em gái.

Trừ bỏ chuyện tắm rửa, thay quần áo với ngủ, đi học ra thì Thời Thác luôn ở bên Thời Niệm. Chơi trò chơi với con bé, ăn com với con bé và đưa con bé đi ra ngoài chơi.

Anh hầu như không có thời gian của riêng mình, tất cả thời gian đều dành cho Thời Niệm.

Đào Đào nghe anh nói đến đây hốc mắt có chút nóng lên.

Cho nên việc Thời Thác chuyển từ ban khoa học tự nhiên sang ban mỹ thuật cũng là vì Thời Niệm.

“A Thác…”

“Anh đã không chăm sóc tốt cho con bé. Bởi vì anh, con bé mới xảy ra tai nạn xe.”

Sau ngày đó, con bé không còn trở về nữa.

Hôm đó là ngày Quốc Khánh bình thường.

Thời Thác đưa Thời Niệm đi ra ngoài chơi, anh đã mua cho con bé trái bóng bay ở ven đường.

Từ nhỏ đã được ba và anh trai cưng chiều ai nói cái gì cũng không nghe, lúc đó con bé đang chơi bóng bay thì một hai la hét nói muốn ăn kem.

Kết quả Thời Thác đã đi mua kem cho con bé. Khi đó con bé không giữ chặt bóng bay nên nó bay đi ra ngoài.

Thời Niệm chỉ lo đuổi theo bong bóng mà không nhìn đường đã vượt đèn đỏ, con bé còn đang bất ngờ thì đã có một chiếc xe tải lao đến.

Sau đó bên tai Thời Thác chỉ còn lại tiếng phanh gấp chói tai của chiếc xe, anh đứng sững người ngay tại chỗ nhìn chiếc váy hồng nhạt của Thời Niệm đang dần nhuộm thành màu đỏ, cây kem đang cầm trên tay rơi xuống đất.

Quả bóng bay kia càng lúc càng bay cao, nó yếu đuối nhẹ tênh giống như sinh mệnh của Thời Niệm ngay lúc này.

Anh đứng đó cho đến khi cả hai chân đều bắt đầu run lên. Anh không biết nên phản ứng như thế nào, thậm chí ngay cả khoảnh khắc ấy anh cũng quên mất việc mình phải lao về phía trước.

Khi đó, Thời Thác chỉ mới 15 tuổi.

Anh chỉ biết là mẹ mình vì khó sinh đã qua đời chứ chưa bao giờ tận mắt chứng kiến bà ra đi.

Cho nên lúc Thời Niệm ra đi ở trước mặt anh thì anh chỉ biết sợ hãi.

Sợ hãi.

Sợ hãi tất cả mọi thứ.

Sau đó có một người qua đường đã gọi cho 120, Thời Thác mới đi theo đám người chạy nhanh đến bên cạnh Thời Niệm. Vừa chạy đến anh đã nhìn thấy con bé đang nằm ở đó, trên tay con bé vẫn còn đang nắm sợi dây của bong bóng.

Thời điểm Thời Hữu từ chỗ làm chạy đến bệnh viện thì Thời Niệm không còn cứu được nữa, con bé đã qua đời.

Tất cả những gì còn lại cho người ba này là một tấm vải trắng trong nhà xác.

Ngay tại hành lang bệnh viện, ông đã hung hăng tát Thời Thác một bạt tay.

Thời Thác bị ông đánh đến lảo đảo ngã xuống mặt đất lạnh băng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận