Chương 89

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 89

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cho tôi… Cho tôi a! Cao trào, tôi muốn cao trào! Ô ô cầu xin cậu cho tôi!”

Khóe miệng Khôi Minh cong lên , lộ ra một bên răng nanh bén nhọn , “Khuynh Thành thật tao , cho chị cái gì?”

“Cao trào, cao trào a! Tôi muốn chấn động bổng, cầu xin cậu cắm cho tôi, nhanh lên cắm cho tôi đi! Cầu xin cậu.”

Cô không ngừng đem mông của mình hướng vào trên người hắn cọ, cực kỳ giống một con chó cái động dục , Khôi Minh vươn hai ngón tay nhét vào tao bức chảy đầy dâm thủy rơi , hướng vào bên trong moi đào hai lần, cô thoải mái đến mức phát ra thanh âm dâm đãng kêu rên .

“A… Thật sướng.. rất sướng…..ân, cắm tôi a.”

Chẳng qua chỉ mới cắm năm lần, cô liền phun, dâm thủy bắn một thân hắn, khiến hắn cũng không nghĩ tới lại nhanh như vậy .

Khuynh Thành thoải mái ngã bò vào trên giường, mặt mê tình quyến rũ, giương môi đỏ, phun ra hô hấp hấp tấp , gương mặt ửng đỏ sau cao trào , mặt mỹ lệ xuân sắc tràn đầy, trong miệng không ngừng nhắc mãi thật sướng.

“Còn không xong đâu.”

Khôi Minh lôi kéo thân mình cô, quay cuồng lại đây, ngồi ở bụng cô, cởi áo tay ngắn màu trắng đã bị dâm thủy cô làm ướt nhẹp , lộ ra lồng ngực tinh tráng , từ trong túi trung lấy ra một bình bột phấn, rót vào trong nước, uống vào miệng mình, cúi đầu nâng đầu cô dậy, đem tình dược đút vào miệng cô.

Khuynh Thành không biết đó là cái gì, –rầm rập– nuốt xuống, hai tròng mắt Khôi Minh vì hưng phấn mà biến hồng, chờ mong cô giống như một cái chó cái động dục cầu chịch, ghé vào trên cổ cô hút cắn ra đầy dấu hôn.

Cô khó chịu nói không cần cắn .

“Tao hóa, nhanh lên a, nhanh cầu tôi!”

Dương vật đã sưng đến muốn vận sức chờ phát động, lúc hắn ngẩng đầu chuẩn bị cởi bỏ quần cắm vào đột nhiên trước mắt trắng xóa, đại não choáng váng, như là chết máy, mất đi quyền kiểm xoát động tác, đột nhiên ngã xuống trên người cô, không có bất cứ phản ứng nào khác nữa.

Khuynh Thành không dám động, thân mình cô cứng đờ kêu tên của hắn.

“Tiểu Minh, Tiểu Minh?”

Hoàn toàn không có thanh âm, trong căn phòng bốn phía trống vắng trở nên yên tĩnh, sợ hãi đẩy hắn, thế nhưng lại dễ như trở bàn tay mà đẩy ra.

Bộ dáng kia giống như là ngủ say như chết , vươn ngón tay run rẩy đặt dưới chóp mũi hắn, vẫncòn hô hấp.

Cô nhìn ly nước kia, tựa như đã biết điều gì, che miệng mình lại, cảm thụ nhận được trong thân thể mình thế nhưng lại không có bất cứ dị thường nào.

Vậy vì sao hắn lại ngất xỉu?

Khuynh Thành ngồi ở trên giường thở gấp, không ngừng khuyên mình bình tĩnh lại, xoay người xuống giường, cô kéo áo choàng của hắn mặc ở trên người, nắm chặt then cửa tay, vậy mà không có đem cô phong ấn lại, phù chú đối phó với cô đã bị tháo xuống.

Cô mở cửa ra, lại nhìn thấy một quỷ hút máu khác đứng ở cửa , giật mình bị dọa vội vàng lấy tay che miệng mình lại .

Vu Úy chậm rãi xoay người, nhìn gương mặt đầy hoảng sợ của cô.

Hướng phía sau cô nhìn thoáng qua, tầm mắt chỉ có thể nhìn đến người trên giường , ở nơi lộ ra một chân.

Có chút không thích hợp, Vu Úy đi qua, Khuynh Thành vội vàng buông tay ở then cửa , che miệng lui về phía sau, cô sợ hãi mình sẽ thét chói tai ra ánh mắt xin tha nhìn hắn.

Vu Úy đi đến bên cạnh Khôi Minh, ý đồ muốn đánh thức, không có phản ứng, lại có hô hấp cùng mạch đập.

Hắn nhìn về phía vị ma nữ đang khiếp đảm đến mức tận cùng , nghe được tiếng cô nhỏ giọng khẩn cầu, không cần cắn cô.

“Cô muốn chạy sao?” Hắn hỏi.

Khuynh Thành sửng sốt, Vu Úy lại một lần hỏi, “Cô muốn chạy sao? Hắn có khả năng sẽ không tỉnh lại trong tời gian ngắn.”

“Anh… Không ngăn cản tôi?”

Vu Úy lui về phía sau cửa, thần sắc bình đạm giống như cái gì cũng chưa phát sinh.

“Tôi sẽ làm như không thấy là được.”

“Vì sao?”

Khuynh Thành tràn ngập tò mò, quỷ hút máu, đều ích kỷ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận