Chương 89

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 89

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Kỳ Lạc lúc nhận được điện thoại của dì ba, anh đang ở văn phòng xoa vú Du Linh.
Cô ngồi ở trên đùi, đưa lưng về phía anh, bị anh sờ đến hai núm vú cương cứng, anh niết núm vú một chút, cô liền khó có thể ức chế mà gọi một tiếng.
Dưới áo sơ mi của cô, tay anh hợp lại mà xoa nắn hai vú, ở bên tai cô thấp giọng nói
“Không phải hai ngày này nên tới kinh nguyệt sao? Vú thế nhưng càng lúc càng lớn, kinh nguyệt còn không có tới, có phải mang thai rồi không?”
“Kỳ an toàn kỳ, sao có thể sẽ mang thai?”
Du Linh mặt ửng hồng, sau mông chống chống lên côn thịt cứng rắn của anh, đôi tay chống ở trên mặt bàn, chỉ cảm thấy chính mình cùng anh càng ngày càng dâm lσạn, biết cô ở kỳ an toàn, mấy ngày nay anh đều là bắn ở bên trong, một chút cố kỵ đều không có.
Bởi vì là bắn bên trong, cho nên anh phá lệ hưng phấn, làm cũng đặc biệt tàn nhẫn.
Lại qua nửa tiếng đồng hồ, Kỳ Lạc còn có việc phải làm, nhưng hiện tại lại lôi kéo Du Linh tại đây trong văn phòng xoa bóp cô, lại tùy ý để anh sờ đi xuống, rất nhanh lại sẽ ở trong văn phòng thao làm một phen.
Điện thoại thư kí liền ở ngay lúc này gọi vào, báo cho Kỳ Lạc là cha Du tới, muốn gặp anh.
Du Linh đột nhiên quay đầu lại, trong ánh mắt chứa kinh hoảng nhìn Kỳ Lạc, cô mấy ngày nay vẫn không có tìm được cơ hội cùng cha Du nói chuyện mình tạm dừng việc học ở lớn học Băng thành.
Vốn dĩ cho rằng nếu ba ba đã biết, cũng sẽ lại đây chất vấn cô trước tiên, kết quả lại là trực tiếp tới tìm Kỳ Lạc, đây là cái chuyện gì.
Kỳ Lạc dựa ở trên ghế, hướng Du Linh nhướng mày, duỗi tay bóp nhẹ eo mềm của cô một phen, nói
“Em ở chỗ này chờ anh, anh đi trước cùng chú Du nói chuyện một lát.”
Lại thấy Du Linh vẻ mặt lo lắng , anh thong thả ung dung giúp cô sửa sang lại áo sơ mi trên người, nói
“Đừng lo lắng, sẽ không có vấn đề gì.”
Mặc kệ như thế nào, hiện tại ai cũng không thể ngăn cản anh cùng Du Linh ở bên nhau, du là cha Du cũng không thể.
Trấn an xong Du Linh, Kỳ Lạc đứng dậy quay lại kêu thư kí đưa cha Du đến phòng họp nhỏ trong công ty, lúc anh đi vào, một chút đều không ngoài ý nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc cùng ngưng trọng của cha Du. Nhìn dáng vẻ thực sự tâm trạng không tốt lắm.
Kỳ Lạc khẽ nhíu mày, vẫn là thực lễ phép tiến lên, cùng cha Du chào hỏi, kéo ra ghế dựa, mới vừa ngồi xuống.
Cha Du liền nắm tay, mái tóc đã bạc nửa đầu, hai tròng mắt sắc bén nhìn Kỳ Lạc, hỏi
“Chuyện Du Linh tạm dừng việc học ở lớn học Băng thành, là chủ ý của cậu sao?”
Kỳ Lạc ngồi đối diện cha Du, không đợi Kỳ Lạc trả lời, lại hỏi
“Kỳ Lạc, cậu đối với Du Linh, đến tột cùng muốn thế nào?”
Ông hỏi cái này là có ý tứ, có chút ý vị sâu xa, đôi mắt Kỳ Lạc sâu thêm một chút, nhìn cha Du, nhấp môi, vẫn là không nói lời nào.
“Cậu cái gì cũng không dám thừa nhận, phải không? Cũng chỉ biết mang theo người ra nước ngoài trốn?”
Cha Du hôm nay mặc một thân áo sơ mi trắng ngắn tay, một thân mộc mạc, thất vọng đến cực điểm nhìn Kỳ Lạc, bàn tay vừa lật, hỏi
“Đây là cậu chịu trách nhiệm? Kỳ Lạc, cậu có biết Du Linh vì cái gì mà lựa chọn đi lớn học Băng thành không? Câu vì chính mình nên muốn hy sinh lý tưởng của nó sao?”
Trong phòng họp nhỏ, khí lạnh một tia một tia hướng tới làn da người mà tỏa, Kỳ Lạc ban đầu còn bày ra vẻ mặt lễ phép, dần dần rút đi, anh mặc tây trang phẳng phiu, thẳng thắn hỏi
“Chú Du, chú biết chuyện từ khi nào?”
Xem tư thái này của cha Du, đã đủ để chứng minh vấn đề, ông ấy kỳ thật đã sớm đã biết.
Ông ấy đã biết chuyện của Kỳ Lạc cùng Du Linh, hơn nữa, còn đã biết rất nhiều năm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận