Chương 89

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 89

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một đám người ở trên sân thể dục chờ anh đi lấy bóng về, Khương Từ Niên vén tay áo lên chuẩn bị mở cửa sổ ra, ngẩng đầu lại phát hiện cửa sổ hôm nay lại mở ra trước.

Mỗi lần anh đi lấy bóng, sau khi lấy xong đều sẽ đem cửa sổ đóng lại kĩ càng, anh nhớ rõ làm gì có lần nào lỡ quên mất rồi không đem cửa sổ đóng đâu.

Khương Từ Niên nhảy bật lên bắt lấy bệ cửa sổ, đường cong cánh tay cân xứng tràn ngập sức mạnh, mạch máu xanh nhạt phía dưới làn da uốn lượn khắp nơi.

Bằng vào đôi chân dài hơn người nay, anh chỉ cần đè vách tường nhảy bật lên, cong eo là có thể thuận lợi nhảy vào bên trong.

Anh vỗ vỗ trọ bụi dính trên vai, khom lưng đem bóng rổ để ở trên mặt đất ôm lên cánh tay.

Đang lúc anh giơ bóng qua đỉnh đầu nhắm chuẩn cửa sổ, chuẩn bị ném văng bóng ra ngoài bỗng nhiên một dòng điện tê dại từ dưới lòng bàn chân truyền lên trên, khi lên đến đầu gối khích thích cả người anh vô lực trực tiếp quỳ xuống.

Khương Từ Niên tê liệt cả người ngã xuống, bóng rổ nện ở trên mặt đất bắn lên, lăn tới một bên góc tường, đánh vào miếng lót thể thao ở một góc sau đó mới dừng lại.

Hai mắt anh bắt đầu mơ màng, sắc mặt dần dần ửng hồng, giơ tay nắm lấy vải áo trước ngực làm cho áo đồng phục nhăn nhúm thành một cục, không biết làm sao chỉ có thể thở dốc hổn hển, há miệng thật lớn tham lam hít vào thật nhiều oxi.

Một cánh tay run rẩy khó khăn chống lên mặt đất, Khương Từ Niên cố gắng hô hấp từng ngụm từng ngụm, ý đồ thoát khỏi cảm giác không chịu khống chế này, mồ hôi dọc theo thái dương anh chảy xuống dưới làm ướt nhẹp miếng băng cá nhân dán ở chỗ đuôi mi mắt.

Khương Từ Niên thử sức đứng lên, nhưng mà chân mềm không có chút lực nào nên không thể đứng lên được, cơ thể phảng phất như là không phải của chính mình vậy, không chịu làm theo sự khống chế của anh, anh quỳ trên mặt đất hô hấp dồn dập, giống như bệnh nhân bị lên cơn hen suyễn.

Trong góc tường truyền đến tiếng bước chân đến gần, Khương Từ Niên ngẩng đầu hét lớn tức giận: “Ai ở đó!”

Giọng nói trầm thấp như muốn bùng nổ lửa giạn, làm người nghe không tự chủ được co rúm lại.

Hai tay Ninh Nhạn ôm di động ở phía trước người, cơ thể hơi run run, đứng dậy đi ra từ phía sau đống miếng lót thể thao ở góc tường.

Mồ hôi chảy ra như mưa làm ướt đẫm những sợi tóc của Khương Từ Niên, rơi lả tả rũ xuống ở trước mặt che đi một phần đôi mắt, mặt đỏ bừng trán hằn gân xanh, môi răng khẽ nhếch cố gắng hô hấp, một bộ dáng mặc người nắn bóp vô cùng đáng thương xinh đẹp.

Anh nhíu chặt mày, nghĩ đến miếng thức ăn năm phút mình vừa ăn vào trong bụng.

“Là cô bỏ thuốc!”

Ninh Nhạn hoảng loạn: “Tôi không bỏ bất cứ loại thuốc nào!”

“Vậy tại sao cô lại ở chỗ này!”

Khương Từ Niên nhìn thấy di động của cô ta.

Ninh Nhạn vô cucng khẩn trương giật mình đem nó giấu giếm phía sau lưng, nhìn thấy bộ dạng thê thảm này của anh vậy mà mặt mày lại đỏ bừng lên, bộ dáng này tựa như tình dục làm mụ mị đầu óc, cực kỳ giống với biểu cảm chỉ khi ở trên giường mới có.

“Tôi đến nơi này chỉ là…… Tìm đồ vật.”

Cô ta chột dạ càng nói càng nhỏ giọng.

Khương Từ Niên bóp chặt ngực cười nhẹ, từ trong yết hầu phát ra những tiếng khàn run rẩy, nghe vào tai làm người sợ hãi, vách tường xi măng quanh quẩn âm thanh của anh.

Mắt Khương Từ Niên nhìn bộ phận phía dưới háng căng trướng độn thành một cục lớn, đến cả sức lực bò ra ngoài cũng đều không có.

“Tôi đã biết, cô tới nơi này là muốn chụp được dáng vẻ này của tôi hay vẫn là muốn bị đàn ông làm?”

Khương Từ Niên chậm rì rì ngẩng đầu, làn da snh trời sinh trắng lạnh, làm cho màu hồng phấn hiện ra càng thêm mê người, hồng đến mức có thể ép ra nước từ mí mắt, mê hoặc lòng người: “Hoặc là nói cô muốn để tôi thao cô, sau đó quay được video lại rồi dùng nó để uy hiếp tôi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận