Chương 89

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 89

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nắm lấy lan can lạnh như băng, cô siết chặt nắm đấm, điên cuồng đập vào khóa mật mã.”

“Bíp…”

Còi báo động chói tay, đèn trong phòng bệnh lập tức sáng lên, chiếu sáng thân ảnh đơn bạc trong bộ quần áo bệnh nhân xanh dương của cô.

Ba người đàn ông lập tức bừng tỉnh, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Họ chạy ra ngoài phòng, nhìn thấy cô đứng ngoài cánh cửa mở toang, sau khi chấn kinh là lửa giận khó tin:

“Em đang làm gì vậy?”

Tô Phàm quay đầu lại, chậm rãi cười một tiếng.

“Tôi cũng chạy ra ngoài này rồi, anh nói xem tôi đang làm gì?”

Lữ Nhất và Tào Phó Thanh bước tới, muốn bắt cô lại.

“Em không nên muốn bỏ trốn như thế!”

Lữ Nhất hung hãn nói, đôi mắt không còn cặp kính che lại tỏa ra sự lạnh lùng dọa người.

Tô Phàm hung hăng cào lên tay bọn họ, trên hai cánh tay lập tức xuất hiện dấu móng tay chói mắt.

“Shhhh…”

Ánh mắt cô càng hung ác hơn: “Ép tôi mang thai là các anh, giờ muốn nạo thai cũng là các anh! Các anh dựa vào gì, có tư cách gì?”

Lữ Nhất nhìn vết thương trên tay, cười khổ: “Tô Phàm, ai muốn phá thai em, em đang nghĩ gì thế? Không có chuyện đấy đâu, đứa trẻ trong bụng em sẽ không sao cả.”

Cô cười lạnh, nhìn Tào Phó Thanh.

“Anh nói đi? Anh có tư cách gì, anh mang thai chắc? Vì gì mà anh muốn phá thai của tôi?”

Cô thậm chí còn thẹn quá hóa giận, chạy tới túm chặt cổ áo hắn, nghiến răng nói: “Ép tôi mang thai không phải các anh à? Các anh thật sự coi tôi là nô lệ tình dục à? Muốn địt thì địt, tôi không phải người à? Đây không phải cơ thể tôi à?”

Cô gào lên, rồi chậm rãi nghẹn ngào, ngược lại không nhịn được bắt đầu oàn khóc, nước mắt lã chã, hung ác trừng tên đàn ông trước mặt, hai tay Tào Phó Thanh để xuôi hai bên người, khẽ run lên.

Tâm trạng quá khích của cô ảnh hưởng quá lớn đến thân thể cô, Tào Phó Thanh thuận theo cúi người xuống, giữ chặt tay cô, đặt lên mặt mình.

“Như nào mới có thể khiến em nguôi giận, đến đi.”

Bàn tay to lớn, xương khớp rõ ràng nhẹ nhàng xoa mu bàn tay cô, hắn nhắm mắt lại, dáng vẻ mặc người chém giết. Tô Phàm thật sự rất muốn vả hắn, tâm tình biến hóa quá lớn.

“Cút đi! Bẩn cả tay tôi!”

Cô hung tợn rút tay ra, nhìn thấy trong mắt hắn tràn đầy vẻ không tưởng tượng nổi, thậm chí còn mang theo nước mắt, hai mắt đỏ ửng.

“Nếu em muốn giữ lại đứa nhỏ, vậy không phá nữa.” Hắn lẩm bẩm.

“Nhưng em phải biết là, nếu em giữ đứa nhỏ lại, em sẽ vĩnh viễn không chạy thoát nổi chúng tôi. Suy nghĩ muốn chạy trốn vừa rồi của em, cả đời này sẽ không có lần thứ hai.”

Cô như nghe được câu chuyện cực kỳ nực cười.

“Vậy tôi phá đứa nhỏ đi, tôi có thể rời khỏi các anh?”

“Không thể nào.”

Hạ Hạo Nguyên không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng cô, cậu chợt ôm lấy cô, nhẹ nhàng dùng sức giam cầm cô trong ngực cậu, giọng nói trầm ổn lại quyến rũ.

“Chị ơi, chị muốn giữ đứa nhỏ thì không phá nữa, nhưng chị phải ngoan ngoãn nghe lời, ăn cơm thật ngoan, nếu không đứa nhóc trong bụng chị chẳng thể sống quá một tháng.”

Ngón tay cậu vẽ vòng vòng trên bụng cô, giọng điệu bất cần đời, tựa như sảy thai rồi thì có thêm đứa nữa là chuyện vô cùng dễ dàng.

Đêm hôm đó, cô bị ba người đàn ông chen chúc trên giường bệnh chật hẹp, cửa phòng bị khóa chặt, cô xoay người cũng cực kì khó khăn, dường như sắp ngạt thở.

Cô vẫn không thể ăn nổi, cho dù cố gắng nén cơn ghê tởm, cũng sẽ ói sạch toàn bộ đồ ăn, đã có khuynh hướng bị kén ăn.

Mỗi ngày chỉ dựa vào năm bịch nước dinh dưỡng, cùng với đống đồ ăn bọn họ đem đến.

Nôn hai lần, gò má mềm mại cũng gầy hõm vào, hấp hối nằm trên giường.

Không ít bác sĩ thảo luận phương án trị liệu, Lữ Nhất và Tào Phó Thanh cũng tham gia cuộc hộp, nghe kết quả bọn họ thảo luận.

Cô dựa vào giường, không ngừng ho khan, Hạ Hạo Nguyên cẩn thận vỗ lưng cô, trong tay bê đến bát cháo nấm tuyết.

Bình luận (0)

Để lại bình luận