Chương 89

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 89

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đèn tắt, thầy giáo hắc hóa-ing, lời mời của học sinh đến câu lạc bộ, thỏ nhỏ múa cột (phần 1)
Chỗ Lâm Tri Dịch đứng tương đối gần, thế nên khi cánh cửa đóng sầm lại, chóp mũi anh dường như cũng cảm nhận được sự chấn rung của cánh cửa.
Dừng một chút, Lâm Tri Dịch khẽ quay đầu bỗng nhìn lướt qua Mộc Vọng Tồn, trong mắt ý vị sâu xa: ”Hẳn là không có chuyện gì, sẽ ổn thôi.”
”Ý tưởng em nói vừa rồi rất tốt, đã có ý tưởng thì đi thực hiện đi, nếu không còn gì muốn nói nữa thì em cứ về trước, tiếp tục làm thí nghiệm.”
Mộc Vọng Tồn buông thõng ánh mắt, thoạt nhìn vẫn là thiếu niên khắp người u ám như trong thường ngày, nhưng thứ che giấu sau mi mắt rũ xuống đó lại là bóng tối dày đặc đang lăn lộn, tràn đầy cảm xúc bén nhọn.
Người nên đi làm thí nghiệm là cậu ta sao?
Bởi vì tự tiện mang người tới, thế nên mới làm trễ nãi thời gian cả ngày nay, cuối cùng thí nghiệm cũng cũng không có một chút tiến triển gì, Mộc Vọng Tồn đặc biệt mang theo số liệu tới, một mặt là để thúc giục, mặt khác cũng mang theo một ít tư tâm không thể nói của mình, nhưng chẳng qua chỉ vừa vội vã đối mặt, Lâm Tri Dịch đã bảo cậu ta đi làm thí nghiệm?!
Người nên đi làm thí nghiện là thầy mới đúng!
Bởi vì chuyện riêng của thầy đã làm trễ nãi quá nhiều thời gian thí nghiệm của thầy rồi.
Nhưng cậu ta có thể ở lại…
Thay thầy chăm sóc sư nương…
”Thầy không đến phòng thí nghiệm sao?” Dừng một hồi, ánh mắt của Mộc Vọng Tồn vẫn dán chặt lên cánh cửa như cũ, thu hồi ánh mắt rồi mới mở miệng hỏi.
Lâm Tri Dịch không lên tiếng, ngồi trước bàn làm việc, trả lại số liệu mình vừa xem qua cho Mộc Vọng Tồn.
”Số liệu chặt chẽ, suy đoán hợp lý, tâm tính kiên định, dũng cảm thử nghiệm, thầy tin tưởng tiền đồ của em sẽ sáng lạn, mà tiền đồ sáng lạn cũng đang chờ đợi em.” Lâm Tri Dịch khẽ mỉm cười, lịch sự ôn hòa, giống như một người thầy tốt thật sự tin tưởng học sinh của mình có thể đạt được những thành tựu xuất sắc: ”Thật ra tính khí như em mới càng thích hợp trên con đường nghiên cứu khoa học, thầy mong chờ em có thể đi xa hơn trên con đường này.”
”Thầy thì sao?” Mộc Vọng Tồn nhận lấy bản ghi chép số liệu, một lúc lâu mới bỗng nhiên ngẩng đầu lên, thẳng thắn hỏi: ”Thầy đang chuẩn bị dừng lại trên con đường này sao?”
”Tôi đã không còn trẻ nữa, cũng không còn sự liều lĩnh của tuổi trẻ, vì công việc trước đây mà đã bỏ quên rất nhiều thứ, cho dù là cuộc sống, người thân, người yêu hay bạn bè, nhu cầu tinh thần của con người ở mỗi giai đoạn đều khác nhau.” Ánh mắt của Lâm Tri Dịch không hề né tránh, xuyên thẳng qua tròng kính, thẳng tắp đối diện với ánh mắt của Mộc Vọng Tồn.
Có thể là cảm thấy mình cùng học sinh nói quá nhiều chuyện riêng tư của mình cũng không tốt lắm, trở lại nói về đối phương: ”Dựa theo sự tiến bộ của em, nếu không có gì sai biệt thì sang năm là có thể chuẩn bị tốt nghiệp, nếu như sau này vẫn tiếp tục học tập, tôi cũng có thể đề cử em cho những giáo sư khác.”

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận