Chương 89

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 89

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô đỗ xe dưới tầng, vội vàng gõ cửa.

Người mở cửa là Đinh Từ Trạc.

Tóc cậu ta che kín hai mắt, cũng không cạo râu, cả người trông vô cùng tiều tụy. Hoa Cẩn theo khe cửa mà nhìn vào bên trong, ban ngày mà trong nhà kéo rèm tối om, dưới đất toàn là vỏ lon bia rỗng, cả căn phòng bốc ra mùi hôi thối và ẩm ướt.

Hoa Cẩn vừa thở hổn hển vừa nói.

“Tôi… Tôi tìm Tập Khanh Liêu…”

Vì làm tình quá nhiều nên giọng nói của cô khàn khàn khó nghe.

“Giáo sư đi rồi.”

“Bởi vì cô.”

“Thầy ấy cho rằng mình lại bị cô bỏ rơi một lần nữa, nên đã không nói câu nào mà rời đi, tất cả là vì cô!”

“Anh ấy đi bao giờ?” Hoa Cẩn căng thẳng hỏi, cô nghĩ có lẽ hắn lại tới quê hương của cô làm giáo viên tình nguyện.

Đinh Tử Trạc túm cổ áo cô nhấc lên, động tác thô bạo khiến cô suýt chút nữa không hít thở được. Hắn rũ mắt xuống, ánh mắt hằn tơ máu, trông như sóng cuộn dâng trào.

“Cô đừng giả vờ lo lắng cho thầy ấy nữa, từ đầu đến cuối cô chỉ lợi dụng giáo sư thôi! Thầy ấy yêu cô như vậy, cô lại biến thầy ấy thành kẻ thứ ba! Cô đã là một cô nhi thì có bị tên bạn trai bạo dâm của cô chơi chết cũng có làm sao đâu? Ai thèm thương xót cô chứ!”

“Loại người như cô tại sao không chết sớm một chút?”

“Anh đã làm cái gì thế hả?”

Ông lão chống gậy xuống đất, mặc một bộ trang phục vô cùng uy nghiêm, bởi vì tức giận mà giọng nói cũng hơi run lên.

“Cha, cha bình tĩnh một chút, đừng tức giận…” Tịch Nho vừa định bước tới đỡ ông ta thì đã bị đập một gậy vào bắp chân.

Ông lão tóc trắng, gương mặt nhăn nheo nhưng vẫn vô cùng uy nghiêm. Ông ta chỉ thẳng tay vào mặt Tịch Nho mà mắng: “Tôi tài trợ cho công ty của anh là vì coi trọng năng lực của anh! Chứ không phải cho tên súc sinh nhà anh làm hỏng thanh danh của nhà họ Tịch!”

“Cha! Cha đừng tức giận, con không làm như thế. Chỉ là năm nay phong độ của con không tốt nên mới ảnh hưởng đến chuyện kinh doanh. Cha cho con chút thời gian được không, mọi chuyện sang năm sẽ ổn thôi!”

“Lúc trước chúng ta đã giao hẹn rồi, tôi chỉ có thể cho anh hai tháng, nếu công ty không đi lên thì tôi sẽ gạch bỏ tên của anh. Anh tưởng anh để cháu trai tôi thừa kế thì anh sẽ không làm sao à? Nực cười! Anh tưởng tôi không biết trong đầu anh đang suy nghĩ điều gì sao!”

Ông ta tức giận vung gậy lên, gào càng to hơn: “Năm đó tôi gả con gái tôi cho anh, anh đã đối xử với nó như thế nào! Bây giờ anh lại dùng biện pháp đó đối xử với cháu trai tôi! Anh tưởng Tịch Tổ này không ở đây thì các người có thể làm xằng làm bậy à?”

“Mấy người mau đuổi anh ta ra ngoài! Thông báo với công chúng, công ty đóng cửa từ hôm nay!”

“Cha! Cha không thể làm như thế được!” Tịch Nho không thèm để ý tới đám vệ sĩ xung quanh, rối rít lên tiếng: “Đây là công sức mấy chục năm qua của con! Con vất vả cả đời mới gây dựng được công ty, tại sao cha lại lấy đi của con? Công việc kinh doanh của con đã bắt đầu khởi sắc rồi, cha không thể đóng cửa công ty của con được!”

“Cút ngay!”

Tịch Tổ cầm gậy chỉ thẳng vào mặt Tịch Nho: “Nếu trước đây tôi không đầu tư cho anh thì anh nghĩ mình có được ngày hôm nay sao? Con gái của tôi trước khi chết còn khăng khăng không cho tôi giết anh, nếu không thì hôm nay mộ anh đã xanh cỏ rồi!”

“Con thừa nhận con có lỗi trong cái chết của Thích Nhiên, nhưng ngay từ khi con ở rể nhà họ Tịch thì cha đã hứa đầu tư cho công ty của con rồi, chuyện này con không hề sai!”

“Đồ chó! Anh tưởng tôi chưa được xem qua bản báo cáo thương tích của Thích Nhiên à? Những vết thương trên người con bé chẳng phải đều do anh đánh sao? Thế mà bây giờ anh dám nói chuyện với tôi như vậy? Tôi nên đánh chết anh mới đúng!”

Ông lão giơ cây gậy trong tay lên, xúc động ho sặc sụa. Mấy y tá bên cạnh vội vàng chạy lên vuốt lưng cho ông ta, nhẹ giọng khuyên nhủ.

Tịch Nho phẫn nộ đỏ mắt, tức giận gạt đám vệ sĩ ra nhưng vô ích.

“Đuổi anh ta ra ngoài, phong tỏa tất cả tài sản đứng tên anh ta!”

“Vâng thưa Tịch tiên sinh.”

“Cha, nếu cha cảm thấy con có chỗ nào chưa ổn thì con sẽ sửa, cha không thể làm thế với con!”

“Đừng gọi tôi là cha, anh gọi một tiếng tôi lại giảm tuổi thọ thêm một lần!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận