Chương 89

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 89

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mọc Trạch Tê bĩnh tĩnh thở gấp sau cao trào, cô quệt nước mắt, nói với Nghiêm Kỷ: “Giấy khen ủy viên an toàn năm sao của khuôn viên trường hàng năm của cậu đúng là không giả. Đây là quán do anh Triệu Nhạc Tiêu mở, có người quen, rất an toàn!”
Nghiêm Kỷ nghe vậy không khỏi bật cười, ánh mắt sắc bén lấp lóe. Không ngờ bây giờ những lời nói trông có vẻ mềm mại nhưng lại vô cùng quái gở này cũng dùng trên người Nghiêm Kỷ rồi.
Đã nói Nghiêm Kỷ lo chuyện bao đồng, còn phân biệt rõ quan hệ của hai người là học sinh giám sát với người bị giám sát, phủi bỏ sạch sẽ còn có thêm người làm chứng, khiến Nghiêm Kỷ cảm thấy như bị xem thường.
Nghiêm Kỷ biết cô luôn miệng mồm lanh lợi.
“Ngực mềm, huyệt nhỏ mềm, môi cũng mềm mại.” Nghiêm Kỷ lùi về phía sau, côn thịt chậm rãi rút ra trong huyệt nhỏ bằng phẳng, cửa huyệt bị ma sát hơi đỏ hồng.
“Chỉ thích nhanh mồm nhanh miệng. Cậu phủi bỏ sạch sẽ như vậy, vậy giờ tôi đang làm gì thế?” Quy đầu to lớn cắm vào bên trong huyệt nhỏ, anh cắm nông vài lần rút ra rồi lại cắm vào, liên tục cọ xát.
Cho dù Nghiêm Kỷ biết xuyên sách hay thiết lập nội dung cốt truyện gì đó, nhưng thứ này bị xé rách thì tốt. Anh tức giận Mộc Trạch Tê chỉ biết cốt truyện, cho dù chính mình nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần mình không có tình cảm với Lâm Thi Vũ, Mộc Trạch Tê vẫn luôn chắc chắn mình sẽ yêu Lâm Thi Vũ.
Nghiêm Kỷ thẳng lưng cắm côn thịt vào sâu bên trong huyệt nhỏ, khiến Mộc Trạch Tê nghẹt thở, không đợi cô thích ứng sau khi cao trào liền bắt đầu làm một cách mãnh liệt.
“Đang làm gì? Tôi đang làm cậu! Cắm huyệt nhỏ của cậu! Tôi đã hôn miệng của cậu, ngực cũng đã liếm qua, huyệt nhỏ cũng liếm qua, bây giờ còn đang cắm đấy.”
Anh duỗi tay đến miệng nhỏ của Mộc Trạch Tê, ngón tay bắt chước chà xát khuấy động miệng nhỏ mềm mại ẩm ướt của cô, đuổi theo chiếc lưỡi non mềm không ngừng tránh thoát của cô với ý đồ dâm đãng.
“Cậu nói quan hệ của chúng ta là gì? Hửm? Cậu phủi sạch quan hệ được sao?” Hơi thở của Nghiêm Kỷ dồn dập, cơ bắp trên người thoải mái kéo căng chặt. Ngón tay dài kẹp lấy chiếc lưỡi nhỏ mềm của cô mà chơi đùa, thân dưới cắm sâu và đâm mạnh vào tử cung của cô.
Mộc Trạch Tê bị cắm rút kịch liệt đến mất hồn, miệng lại bị chặn, đôi mắt trừng lớn, rên rỉ từng tiếng.
Cả người Mộc Trạch Tê bị đâm từng chút tiến về phía trước lại bị bàn tay Nghiêm Kỷ che miệng nhỏ túm về. Lưỡi bị kẹp lấy run rẩy thè ra, lưỡi mềm mại ẩm ướt liếm láp ngón tay Nghiêm Kỷ.
Trong huyệt nhỏ run rẩy không ngừng co rút, côn thịt cắm một chút liền phun ra dâm thủy lớn, còn bắn lên quần âu màu đen của Nghiêm Kỷ, lấp lánh ánh nước.
Chân và eo của Mộc Trạch Tê đã sớm bị đâm đến mỏi nhừ từ lâu, sớm đã vô lực buông xuống, bị Nghiêm Kỷ buộc nhấc đứng lên, từng cái bị đâm vào nơi sâu đến tê dại, vừa đau vừa trướng.
“A a ~~” Mộc Trạch Tê nghẹn ngào, nước bọt chảy giàn giụa khỏi miệng. Nước bọt trong suốt liên tục nhỏ xuống hai ngón tay của Nghiêm Kỷ trông vô cùng dâm đãng.
Huyệt nhỏ không ngừng cao trào xoắn Nghiêm Kỷ sảng khoái đến xương sống lưng run lên, dương vật càng thêm cứng. Anh nhịn đã lâu nhưng lần này anh không thể nào nhịn được nữa.
Nghiêm Kỷ bị huyệt nhỏ co rút thít chặt kia mút lấy, hung hăng cắm vào vài lần, sau đó thoải mái bắn ra bên trong khoang huyệt mềm mại.
Một luồng nhiệt lớn xông vào cơ thể mình, còn không ngừng phun ra một lượng lớn, cự vật to dài khiến cho bụng trướng lên, tinh dịch hòa với lượng lớn dâm thủy phun trào của Mộc Trạch Tê, lúc này cô liền cảm thấy bên trong lại trướng thêm, ôm lấy bụng hơi gồ lên khóc nức nở.
Mộc Trạch Tê không còn sức lực, cao trào trôi lơ lửng trên đỉnh mây, lại bị Nghiêm Kỷ đặt nằm sấp trên bàn quầy bar. Chỗ hai người kết hợp vô cùng nhớp nháp, cho dù động tác của côn thịt đã dừng lại nhưng cũng không ngăn nổi dâm thủy tích tách nhỏ xuống.
Nghiêm Kỷ thoải mái bắn ra, thở hổn hển chậm rãi rút côn thịt. Côn thịt sưng đỏ bắn ra từ chỗ cửa huyệt vẫn cứng ngắc vểnh lên, trên quy đầu còn run run phun ra dịch trắng.
Hiển nhiên anh vẫn chưa đạt được thỏa mãn.
Sau khi côn thịt rời khỏi, huyệt nhỏ phun ra một tinh dịch màu trắng, nhỏ xuống dọc theo môi âm hộ bị ma sát đến sưng đỏ.
Miệng nhỏ của Mộc Trạch Tê còn dính đầy nước bọt bị ngón tay Nghiêm Kỷ khuấy động, cơ thể bởi vì cao trào mà run rẩy, bị chà đạp thê thảm. Mỗi lần run lên, giữa hai chân của cô lại tuôn ra chất nhờn màu trắng, trơn trượt dọc giữa đùi…
Nghiêm Kỷ để Mộc Trạch Tê nằm sấp trên quầy bar, thấy tinh dịch trôi xuống chất thành đống trên vòng đùi màu đen, anh lấy khăn tùy ý lâu lướt qua.
Xoa bóp bờ mông của cô bị đâm hơi sưng đỏ, bàn tay tách mông nhỏ và lại đâm vào huyệt nhỏ nhạy cảm sau cao trào.
Anh vừa cắm vào vừa lắc lư phần hông, côn thịt khuấy động bên trong. Côn thịt cứng rắn vẫn còn chà xát lên vách tường co rút, cào cấu cọ xát hết những điểm mẫn cảm bên trong.
Lần này, Mộc Trạch Tê ngây ngẩn cả người như bay lên đỉnh tầng mây, rồi lập tức rơi vào địa ngục, đều vô cùng sung sướng.
Tại sao vẫn là cắm vào từ phía sau? Mộc Trạch Tê khóc nức nở : “Hu hu ~~ đừng mà! Đừng làm nữa… không cần bên trong như vậy… cầu xin anh Nghiêm… hôm nay điện thoại của tớ thật sự hết pin nên không kịp thời liên lạc với cậu…”
Lúc trước Mộc Trạch Tê không học bất cứ điều gì khác, nhưng đối với việc dỗ dành đàn ông thì ngược lại cô học rất tốt.
Nghiêm Kỷ muốn tuyên bố chủ quyền, và đánh dấu quyền sở hữu của mình. Lúc này Mộc Trạch Tê mới nhận ra rằng nếu còn bướng bỉnh với anh, thì người chịu khổ sẽ là mình.
“A! Đừng… nhẹ một chút! Hu hu… Cắm đến bụng, đau quá!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận