Chương 89

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 89

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

9 giờ sáng, Hoàng Linh đã chuẩn bị xong bữa sáng nhưng vẫn chưa thấy Bùi Gia Án xuất hiện. Thường thì giờ này cô đã ở phòng tập yoga, nhưng hôm nay lại không thấy bóng dáng đâu.
Sau khi dọn dẹp nhà cửa và dẫn cún cưng đi dạo một vòng, khi quay về, cô thấy Hứa Minh Trạch đang đi tới từ xa, trên tay ôm chăn ga gối đệm.
“Chào buổi sáng anh Hứa, anh cứ để đó cho em, chúng em thay mỗi ngày.”
Anh lắc đầu: “Phòng giặt ở đâu?”
Hoàng Linh nghi hoặc nhìn anh, khi thấy vết máu trên tấm ga trải giường trắng, cô càng giật mình hơn: “Cuối hành lang, rẽ phải.”
“Cảm ơn.”
Nhìn anh vào phòng giặt, cô vội vàng chạy đến khu vực phòng khách, thẳng đến phòng của Bùi Gia Án.
Cửa phòng đang mở, cô gõ cửa tượng trưng, không thấy ai trả lời, liền bước vào. Căn phòng có một mùi lạ, cô mở cửa sổ, quay người lại thì thấy Hứa Minh Trạch đang đứng ở cửa.
“Anh Hứa…” cô sững sờ.
“Cô không cần tìm nữa, cô ấy ở phòng tôi. Nấu chút cháo trắng, lát nữa mang đến phòng tôi.”
“Cái gì?” Cô kinh ngạc hỏi, nhưng anh không trả lời, quay người bỏ đi.
Nhớ lại tấm ga trải giường dính máu, cộng với lời nói của anh, lo lắng Bùi Gia Án xảy ra chuyện, Hoàng Linh vội vàng gọi điện cho Trình Chuẩn.
* * *
Đêm qua không biết đã làm bao nhiêu lần, giọng Bùi Gia Án khàn đặc, toàn thân đều là tinh dịch của anh. Ngay cả khóe miệng cũng bị rách, dương vật của anh quá lớn, cô há to miệng cũng không thể nuốt hết, lần cuối cùng anh vẫn xuất tinh trong miệng cô, quy đầu ấm nóng cọ xát vào khóe môi cô, cọ đến mức trầy da.
Hứa Minh Trạch lặng lẽ ngồi bên giường, nhìn khuôn mặt đang say ngủ của cô, ánh mắt hướng xuống dưới. Cả người cô trần trụi, trên người hầu như không có một chỗ nào lành lặn, trên bầu ngực trắng nõn toàn là dấu hôn và vết cắn, tím bầm.
Hạ thể bị rách, âm hộ lộn ra ngoài, hai cánh môi âm hộ sưng cao, không thể khép lại được.
Tay anh vuốt ve âm vật đang nhô lên, yết hầu chuyển động.
Tối qua lúc đầu anh còn có thể nhịn được, nhưng về sau hoàn toàn mất kiểm soát, chỉ muốn chôn mình trong cơ thể cô, tốt nhất là mãi mãi không rời xa. Nhìn thấy máu đỏ tươi chảy ra từ tiểu huyệt, anh như trở về đêm hôm đó, ngày mà đứa con của anh đã mất.
“Ưm…” Bùi Gia Án mở mắt ra, nhìn thấy Hứa Minh Trạch đang cau mày, thất thần.
“Tỉnh rồi à.” Anh rút tay về, vuốt ve khuôn mặt cô: “Đói không?”
“Mấy giờ rồi?”
“Gần 12 giờ rồi.”
“Hoàng Linh đâu?” Cô không thấy Hoàng Linh xuất hiện cả buổi sáng, sợ Hoàng Linh phát hiện ra điều gì đó.
“Cô ấy nấu cháo cho em.” Anh chỉ vào bình giữ nhiệt trên bàn gỗ bên cạnh.
“Cô ấy biết em ở đây với anh?”
Anh gật đầu, mỉm cười nhạt: “Có gì mà phải giấu.”
Bùi Gia Án nhìn anh, luôn cảm thấy anh có gì đó thay đổi, nhưng lại không nói rõ được.
Sau khi vệ sinh cá nhân và ăn cháo xong, hai chân Bùi Gia Án vẫn còn mềm nhũn, ngay cả việc đi lại cũng khó khăn, Hứa Minh Trạch thấy cô như vậy, liền đưa tay bế cô trở lại giường.
“Em cần nghỉ ngơi.”
Mắt cô long lanh, trừng mắt nhìn anh: “Đã nói bao nhiêu lần rồi bảo anh nhẹ nhàng thôi, chỗ đó của em chảy máu rồi.”
Không biết anh lấy ra từ đâu một hộp thuốc mỡ: “Nằm im đừng động, anh bôi thuốc cho em.”
“Bôi thuốc gì?” Cô cầm lấy chiếc chăn bên cạnh định che thân, lại bị anh nắm lấy tay: “Không phải ngày mai Trình Chuẩn sẽ đến sao? Thấy em như vậy anh ta sẽ không nghĩ nhiều sao?”
Thấy anh lại nhắc đến Trình Chuẩn, cô hít hít mũi, buông tay ra, mặc cho anh bôi thuốc lên người mình.
“Anh…” Cô muốn nói lại thôi.
“Muốn nói gì?” Anh nhẹ nhàng bôi thuốc mỡ trong suốt lên đầu ngực, cơn lạnh buốt khiến cô kêu lên: “Lạnh, còn hơi ngứa nữa.”
“Đừng chạm vào, lát nữa sẽ hết sưng.”
Cô cúi đầu, nhìn bản thân đầy vết thương, lắc đầu: “Sao các anh đều như vậy chứ?”
Anh ngẩng đầu, nhìn chăm chú vào lông mày và đôi mắt của cô, ánh mắt tối sầm lại.
“Tối qua là anh không kiểm soát được bản thân.” Anh tách hai chân cô ra, bóp một chút thuốc mỡ vào đầu ngón giữa, nhẹ nhàng dỗ dành: “Bên trong em chắc là bị rách da rồi, thả lỏng nào, anh đưa thuốc mỡ vào.”
“Thuốc mỡ gì vậy? Sao người em càng lúc càng nóng? Ngứa quá…”
Đầu ngực được bôi đầy thuốc mỡ ngứa ngáy khiến cô chỉ muốn đưa tay lên gãi, hơn nữa lại cảm thấy trống rỗng, chỉ mong có ai đó ngậm lấy nó, liếm láp mạnh bạo.
“Ưm…” Ngón giữa tiến vào, Bùi Gia Án khép chặt hai chân, kẹp lấy tay anh: “Thật thoải mái…”
Loại thuốc mỡ Xuân Tùng này là do anh mua được qua một kênh đặc biệt, vừa là thuốc giảm đau kháng viêm, vừa là thuốc kích dục thượng hạng. Bùi Gia Án thích tình dục mãnh liệt, lại thêm việc anh và Trình Chuẩn thường không biết nặng nhẹ, coi như là phòng bị.
Ngón giữa đi vào trong huyệt, đầu ngón tay vuốt ve thành huyệt, cảm giác đau dần giảm bớt, thay vào đó là từng cơn ngứa ngáy.
“Ngứa quá…” Cô bắt chéo hai chân, nước mắt lưng tròng. Bàn tay thon thả ấn lên bàn tay to của anh, muốn anh đưa ngón giữa vào sâu hơn, mạnh hơn nữa.
Hứa Minh Trạch thấy sắc mặt cô ửng đỏ, thần sắc có vẻ không đúng lắm, biết là thuốc đã có tác dụng.
Thấy anh rút tay ra, Bùi Gia Án nhíu mày: “Vào đi mà, khó chịu…”
Anh đột nhiên đứng dậy, lấy một bộ quần áo từ trong tủ, quay lại giường, trói hai tay cô lại.
“Đã bảo không được cử động lung tung.” Giọng anh trầm thấp, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang mất kiểm soát của cô không chớp mắt.
“Nhưng mà em khó chịu quá…”
“Lát nữa sẽ cho em, để anh bôi thuốc xong đã.” Anh đặt hai chân cô thành hình chữ M, rồi vỗ nhẹ vào mông cô: “Nâng mông lên.”
“Làm gì vậy?”
“Phía sau cũng bị thương rồi.”
Tối qua cô vừa khóc vừa kêu anh đừng đi vào hậu huyệt, nhưng người đàn ông này làm sao chịu nghe lời cô, không dùng dầu bôi trơn mà trực tiếp đưa vào, kết quả chắc chắn là bị thương.
Bùi Gia Án nằm nghiêng, mặc cho anh tách hậu huyệt đang khép chặt ra, từ từ đưa một ngón tay vào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận