Chương 89

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 89

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngươi tới làm gì?” Thẩm Giai tị hiềm lui lại hai bước.
“Ngươi nói ta tới làm gì?” Hồng Ngạc cởi bỏ áo choàng, bên trong là y phục hở ngực lộ đùi.
Tỳ nữ lặng lẽ rời khỏi.
Thẩm Giai không buồn nhìn phong tư xinh đẹp của Hồng Ngạc, lạnh nhạt nói: “Vương hậu tự trọng!”
Hồng Ngạc không ngại không sờn, liếc thấy đồ ăn đặt cạnh bếp đồng, lại nhìn một vòng bốn phía, cười duyên hỏi: “Hơn nửa đêm, Thẩm đại nhân cộng đêm thiện với vị cô nương nào vậy?”
“Không thể phụng cáo.” Thẩm Giai mất kiên nhẫn, phất tay áo đuổi người: “Thỉnh vương hậu lập tức ra ngoài!”
“Thật khó hiểu phong tình.” Hồng Ngạc không đi, ngược lại còn lả lơi tiến tới gần hắn: “Ta dùng thân phận tỳ nữ tới bên này, sẽ không có người biết chúng ta gặp nhau.”
Đỗ Yểu Yểu núp trong rương, có thể nghe rõ ràng rành mạch đối thoại trong trướng.
Thẩm Giai phiền muộn: “Ta cũng không có gì để nói với ngươi.”
Hắn thật sự sợ phu nhân hiểu lầm.
Hồng Ngạc thấy Thẩm Giai nhăn mày thì không khỏi vươn tay muốn vuốt phẳng, lại bị hắn nghiêng đầu tránh thoát.
Hồng Ngạc thở dài: “Thẩm Giai, ta muốn ngươi. Từ ngày rời Đại Sở ta chưa từng quên ngươi ngày nào.”
Nàng ta si ngốc nhìn chằm chằm gương mặt lạnh lùng của hắn: “Nam Chiếu nội loạn, ta bị buộc tới Ô Hoàn hòa thân. Khả Hãn lớn hơn ta nhiều tuổi như thế, lại có ái phi khác, ta… ta khuê phòng rất tịch mịch…”
“Thẩm mỗ lực bất tòng tâm.” Thẩm Giai không chút sứt mẻ.
“Nếu Vương hậu không đi, ta chỉ có thể gọi người mời ngươi ra ngoài.” Lời trong lời ngoài tràn đầy uy hiếp.
“Thẩm Giai!” Hồng Ngạc bén nhọn kêu lên, một tay giật phăng áo trên của chính mình, áo ngực bao lấy một luồng cao ngất vugn lên. Nàng ta như điên như cuồng: “Nếu ngươi dám đuổi ta, ta sẽ nói cho Khả Hãn hai ta có tư tình!”
Nàng ta vuốt ngực: “Ta thế này từ trướng của ngươi ra ngoài, ngươi có chối thế nào thì trong lòng Khả hãn ít nhiều cũng khó chịu.”
Thẩm Giai híp mắt, đáy mắt như băng đâm về phía Hồng Ngạc, cứ như hắn đang nhìn không phải giai nhân phấn hồng mà là một vật chết. Hắn hoàn toàn không sợ.
Hồng Ngạc phong lưu, khi tới Đại Sở từng tư thông với Thần vương, đến Ô Hoàn lại cấu kết với thị vệ, nàng sợ Thẩm Giai nắm chứng cứ trong tay, cố gắng mềm giọng một chút.
“Dị quốc tha hương, gặp lại người cũ. Ta… ta chỉ muốn cùng chàng hoan hảo một đêm…”
Sắc mặt thay đổi cực nhanh, vừa rồi còn là hãn phụ chua ngoa đanh đá, thoáng cái đã biến thành kiều nữ hơi ngượng ngùng xấu hổ.
“Đỗ Yểu Yểu không ở đây, chàng lại không thiếp, thị nữ theo hầu còn xấu xí như thế… Chắc chắn lâu lắm rồi chàng chưa phát tiết đúng không?”
Thẩm Giai cười nhạo: “Ngươi lấy đâu ra tự tin cho rằng ta ở bên độc phụ muốn hãm hại phu nhân của mình?”
Hắn trào phúng bổ sung: “Quên không nói, nam nhân Công chúa từng ngủ chung đều rất ngu, không có ngoại lệ.”
Sở Tuân ngu ngốc, kẻ sắp phụng dưỡng nàng ta cũng thế.
Hồng Ngạc khó thở phản bác: “Đỗ Yểu Yểu không ngu sao? Nữ tử ai cũng có thể làm chồng mà thôi, bao nhiêu người chê cười ngươi…”
“Ta thích như vậy, ngươi có ý kiến?” Thẩm Giai lười giải thích sự thật là Đỗ Yểu Yểu phóng đãng ba năm thân mình vẫn trong sạch. Một câu đã đủ nghẹn chết Hồng Ngạc.
“Ta biết chàng chỉ tức giận mới nói vậy…” Hồng Ngạc biện minh thay Thẩm Giai, trốn tránh trách nhiệm của bản thân: “Đều tại Sở Tuân, hắn nói coi trọng Thẩm phu nhân. Ta bị hắn dụ dỗ mới làm việc ngốc. Thẩm Giai, chàng sẽ không trách ta đúng không?”
Thẩm Giai chỉ ra ngoài trướng: “Nếu ngươi không đi, ta sẽ hối hận không nhân lúc giết Sở Tuân cũng phái người động thủ với ngươi luôn!”
“Rốt cuộc là sai ở chỗ nào?” Hồng Ngạc cúi đầu, nhỏ giọng nói thầm.
“Chàng ở trong mộng không phải như thế.”
Đỗ Yểu Yểu thường xuyên mơ được điềm báo, Thẩm Giai khó tránh khỏi hỏi nhiều một câu: “Mộng gì?”
Hồng Ngạc vui mừng nói: “Chắc chắn là kiếp trước của chúng ta, ta chính là nữ nhân chàng yêu nhất trong hậu viện.”
“Hậu viện?” Thẩm Giai kinh ngạc.
“Đúng.” Hồng Ngạc gật đầu thật mạnh.
“Ta chán ghét chàng nạp thiếp, nhưng chàng nói vì xã giao quan trường.”
“Yểu Yểu thì sao?” Thẩm Giai hỏi.
“Đỗ Yểu Yểu?” Hồng Ngạc nhếch môi cười quyến rũ: “Nàng chết rồi.”
Nàng ta nhớ lại: “Biểu muội của chàng cũng chết.”
Thẩm Giai kinh hãi: “Chết như thế nào?”
“Không rõ ràng lắm.” Hồng Ngạc nói tình hình thực tế. Tại cảnh trong mơ, nàng ta chỉ loáng thoáng thấy được vài đoạn ngắn khi mình ở bên Thẩm Giai.
Hắn trong mộng cũng rất lạnh nhạt, chỉ khi động tình túng dục mới lộ ra chút dịu dàng. Nàng ta khóc lóc om sòm khóc nháo muốn đứa nhỏ, lại không hiểu sao hắn vĩnh viễn không chịu cho.
Thẩm Giai ổn định nỗi lòng, làm bộ lơ đễnh: “Sợ là ngươi người si nói mộng.” Nếu Hồng Ngạc có thể biết trước chắc chắn sẽ không gả tới Ô Hoàn hòa thân.
“Thật đấy.” Hồng Ngạc luôn cảm thấy mộng kia rất chân thật, tựa như từng trải qua vậy. Nàng ta thăm dò: “Chàng thích ăn ngọt, có một khối ngọc dương chi vong mẫu…”
Nàng ta dừng một lát, che miệng cười: “Trên giường thích làm từ phía sau nhất.”
Ầm!
Thẩm Giai như bị sét đánh, nếu nói hai điểm trước là Hồng Ngạc phái người tra được, vậy cái sau cùng… sao nàng ta biết sở thích của hắn?
Đỗ Yểu Yểu từng nói trong mộng nàng và Lâm Thư Uyển cùng chết. Lời này của Hồng Ngạc lại ăn khớp với Đỗ Yểu Yểu.
Thẩm Giai không thể không nhìn thẳng vào tính chân thật của cái gọi là kiếp trước.
Hắn mặt ngoài không thể hiện ra, quát lớn với Hồng Ngạc: “Toàn nói bậy!”
Đồng thời, ánh mắt hắn lại lo lắng nhìn về phía chiếc rương trong góc.
Hồng Ngạc nhìn ra Thẩm Giai thất thần, đau khổ hỏi: “Kiếp trước ta là nữ nhân của chàng, kiếp này chỉ muốn cùng chàng. Thẩm Giai, chàng sẽ không vứt bỏ ta chứ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận