Chương 890

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 890

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Mở một bữa tiệc bồi tội, Liên lớn tiểu thư không nể mặt sao?”
“Ăn cơm thì thôinan”
Liên Chức còn chưa nói xong, đã thấy xe Lục Dã đang đỗ ở ven đường. Ở ngã tư đường đã nhìn thấy cô và Hoắc Nghiêu, Lục Dã xuống xe chờ đợi nhưng vẫn chưa đến gần, để lại không gian cho cô, nhưng ánh mắt lại chưa bao giờ rời khỏi cô.
Liên Chức ra hiệu cho Hoắc Nghiêu về phía ven đường, ý là mình có việc.
Cô chạy quá nhanh, giơ tay nhấc ͼhân đều giống như một con Trim chạy về phía hạnh phúc, vậy nên không phát hiện ra Hoắc Nghiêu vẫn luôn liếc mắt nhìn chằm chằm bóng lưng cô, đáy mắt dưới lông mi sâu không lường được.
Anh ta nhìn người đàn ông xoa xoa đỉnh đầu cô, cô không trốn.
Thì ra không phải tất cả mọi người đều trốn.
Lục Dã giúp cô kéo khóa kéo, hỏi cô “Muốn ăn gì?”
“Ăn gì cũng được Em đói đến mức có thể ăn hết một con bò ”
Mỗi lần đều nói như vậy, trên thực tế đều là anh kết thúc. Lục Dã cười.
Cửa xe mở ra, người lại không đi lên, bởi vì Hoắc Nghiêu cất bước đi về phía bọn họ, ánh mắt anh ta giống như mũi tên đặt trên dây cung.
Người sắp đi tới trước mặt, Lục Dã chắn trước mặt Liên Chức.
“Hoắc tiên sinh.”
“Lục cục.” Hoắc Nghiêu liếc hai tay bọn họ đang nắm chặt, khách sáo nói, “Vẫn luôn muốn có cơ hội làm quen với anh, bữa này tôi làm chủ được chứ?”
Nơi ăn cơm là một nhà hàng Quảng Đông.
Trang h0àng the0 phong cách cổ trang, rèm châu cách phòng bao có cảm giác lịch sự tao nhã khác. Lục Dã làm sao có thể để Hoắc Nghiêu mời Liên Chức ăn cơm, cơm vẫn là anh mời, có người nguyện ý làm bóng đèn chen vào anh cũng không đến mức không có chút phong độ này.
Liên Chức một chút cũng không có ý tiết kiệm tiền cho Lục Dã, hai người đàn ông cũng không gọi món ăn, chỉ có thể để cô gọi, sau khi mở thực đơn ra cô gọi một hơi bảy tám món.
“… Thêm tôm hùm hấp, tổ yến đường phèn nước dừa, đu đủ hầm tuyết ngao, dứanan”
“Đủ rồi.” Ánh mắt Lục Dã hơi ngăn cản, “Nãy giờ đã mười món rồi, nhớ lần trước no căng đến thế nào không?”
Liên Chức giương thẳng ngón tay “Thêm một món nữa, thịt dứa.”
Bình thường người đàn ông nói những lời như ăn không hết, lãng phí vân vân tɾong mắt Hoắc Nghiêu đều là hạng người tính toán chi li, cả người lộ ra vẻ buồn cười không giả bộ. Nhưng người đàn ông đối diện không giống, anh chỉ thí¢h quản Liên Chức mà thôi, mà cô cũng để anh quản.
Hoắc Nghiêu thản nhiên nhìn “Bánh hạch đào không cần sao?”
Một năm kia ở thủ đô đi ra ngoài ăn cơm với cô, loại điểm tâm ngọt này mỗi lần hơn phân nửa đều tiến vào bụng Liên Chức. Anh ta cho rằng cô thí¢h, kỳ thật cô chỉ không muốn nói chuyện với anh ta mà thôi, so với đối mặt với anh ta thì xử đĩa bánh hạch đào này còn hơn.
Lục Dã và anh ta liếc nhau, con ngươi đen kịt, anh quay sang hỏi Liên Chức có muốn hay không.
Cô lắc đầụ
Trong lúc chờ thức ăn, Hoắc Nghiêu nhìn chằm chằm Lục Dã nói “Cục trưởng Lục, chúng ta đã gặp nhau nhỉ?”
Lục Dã gật đầu “Ừm, lúc ghé phòng bệnh ở Dung Thành có vội vàng gặp qua.”
Hoắc Nghiêu nhếch khóe môi “Khi đó nào biết có cơ duyên như bây giờ.”
“Mỗi ngày đều có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, không biết cũng bình thường.” Liên Chức hỏi, “Lần trước anh nói tai nạn xe là ngoài ý muốn, có tra được đầu sỏ gây nên là ai không?”
Giọng điệu quan tâm của cô, thực tế là muốn nói lời khách sáo.
Hoắc Nghiêu lắc đầụ
“Đúng rồi, lần trước nói đến người nhà anh liên tiếp xảy ra chuyện, nghề nghiệp của Lục Dã có liên quan đến phương diện này, nếu như anh cần hỗ trợnan”
“Biết, cảnh sát mà.” Giọng Hoắc Nghiêu như bình thường, “Hai người ở bên nhau bao lâu rồi?”
Rất lâu rồi.
Liên Chức yên lặng nghĩ, lúc trước khi còn ở Dung Thành đã chung một chỗ, chẳng lẽ cái gì cũng phải nói cho anh ta biết sao?
Nhưng Hoắc Nghiêu không nhúc nhích nhìn chằm chằm bọn họ, rõ ràng là bám vào chủ đề này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận