Chương 899

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 899

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tuyệt chiêu hoa cả mắt này khiến người xung quanh liên tục vỗ tay tán thưởng.
Liên Chức chậm rãi chớp mắt, tɾong ánh đèn khúc xạ vào thành ly càng lúc càng mơ hồ, cô đụng vào đáy mắt tối đen của Hoắc Nghiêụ
Trong nháy mắt bộ dáng của anh ta phảng phất như trở lại thời điểm bọn họ mới quen biết, chưa
từng trải qua biến cố sau này.
Khí phách hăng hái, tùy ý mà làm, nhất cử nhất động của người này đều đủ bắt mắt người
khác.
Liên Chức giật mình mới nhớ ra, trò xoay ly này là do anh ra dạy. Lúc bọn họ mới quen nhau, anh ta trêu chọc đùa giỡn cô. Động tác nước chảy mây trôi, cô kinh ngạc vô cùng, anh ta lười biếng ghé vào tai cô, muốn dạy cô.
Khi đó, tai cô đỏ như quả cà chua nhỏ.
Hoắc Nghiêu nhẹ nhàng đặt ly rượu lên quầy bar, đối diện với đôi mắt cô.
“Không biết có vinh hạnh mời em một ly này không?”
nannan
Vẻ hoảng hốt tɾong nháy mắt đã biến mất không thấy, Liên Chức nhếch khóe miệng.
“Hoắc Nghiêu? Sao anh lại ở đây?”
“Còn em?” Hoắc Nghiêu nhìn cô thật sâu, “Động tác này em thuần thục hơn trước rấtnhiềụ”
“Lúc trước…”
Cô nổi lên tâm tư không thể không học, làm vỡ rấtnhiều ly.
Rốt cuộc là chấp nhất với cái trò nhỏ này, hay là mượn cơ hội ở lâu với anh ta một chút, có lẽ lúc trước ngay cả bản thân Liên Chức cũng hiểu không rõ lắm.
“Vậy sao? Tôi quên mất.”
Liên Chức nhún nhún vai. Còn có mấy em đẹp trai cố chấp đứng bên cạnh, chìa khóa xe sang xoay vòng ở trên ngón tay.
“Người đẹp, không có tư cách mời em uống rượu, vậy có thể mời em ra ngoài hóng gió không?”
Ảnh chụp của Liên Chức xuấthiện rộng rãi trên internet, nhưng không phải ai cũng nhìn kỹ, huống chi cũng sắp qua hơn một năm.
Tay Liên Chức chống cằm, chỉ là nhàm ċһán trêu chọc cậu ta.
“Tôi không muốn đi xe nhiềụ”
Người đàn ông còn nói mời cô đi ăn khuya.
Hoắc Nghiêu tựa vào quầy bar bên cạnh, nghe cô câu được câu không nói chuyện phiếm, khi muốn tán tỉnh đàn ông sẽ xuống nước, Liên Chức qua loa hai câu, nhưng ngay cả qua loa cũng làm cho người ta không rời được ánh mắt, ngón tay cô chống đỡ khuôn mặt. Bông tai tua rua nhẹ nhàng lay động, giống như một cô hồ ly lười biếng.
Hoắc Nghiêu hớp một ngụm rượu, cái ly nhẹ nhàng đập lên quầy bar.
Ghế Liên Chức đột nhiên bị một lực lớn nắm lấy, cô bất ngờ không kịp đề phòng đối diện với đôi
mắt Hoắc Nghiêụ
“Luôn luôn có người tới trước tới sau sao?” Hoắc Nghiêu bày ra vẻ mặt lười biếng, “Trò cá cược vừa rồi là cái gì?”
Liên Chức lúc này mới nhớ tới chuyện này, quay đầu lại nói một câu ngượng ngùng với người đàn ông đang bắt chuyện.
Người đàn ông nào nguyện ý rời đi, còn muốn kiên trì nữa.
Liên Chức cầm nĩa bánh ngọt chọc ngực cậu ta một cái.
“Cậu đi đi, ở lại đây sẽ không được vui.”
Trai đẹp không tình không nguyện, nhưng người đàn ông bên cạnh cô khí thế rấtma͙nh, đừng thấy dễ nói chuyện với cô, nhưng ánh mắt kia vừa nhìn chính là hạng người không dễ chọc, cậu ta chỉ có thể đi trước một bước. Hoắc Nghiêu thấy cô cầm khăn ướt buồn ċһán lau dao nĩa, nào có nửa phần ý cười vừa rồi, như thể đụng phải thứ bẩn thỉu gì đó.
Động tác chọc ngực người khác kia cô làm rấtnhẹ nhàng, nhưng bất cứ người đàn ông nào cũng chỉ là móc câu, đương nhiên không ai nguyện ý đi.
Tay Hoắc Nghiêu vẫn nắm ghế của cô, ý tứ không rõ “Có bạn trai rồi, như vậy có phải không tốt lắm không?”
“Cái gì không tốt lắm?”
Liên Chức quay đầu, đối diện với tầm mắt của anh ta, “Tôi làm cái gì không tốt lắm, lại nói lời này từ miệng Hoắc Nghiêu anh nói ra, anh cảm thấy thí¢h hợp?”
Ánh sáng xanh thẳm rơi vào đôi mắt sáng ngời của cô.
Cô không trang điểm mắt, ánh mắt cũng rấtquyến rũ, lông mi dài hơi chớp động giống như bươm bướm đập cánh.
Ánh mắt Hoắc Nghiêu càng sâu hơn, anh ta còn chưa kịp nói gì.
Trương Dịch lập tức tiến lên gọi Trầm tiểu thư.
“Còn nhớ tôi không?”
Ánh mắt Liên Chức dừng lại trên mặt cậu ta hai giây, ý cười càng nhạt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận