Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cái Bẫy Ngọt Ngào
“Anh…” Gương mặt cô đỏ bừng. May mắn là anh không nhìn thấy.
“Em muốn đi thì đi, không mượn anh xen vào!”
Anh ta cười hiền lành. “Đúng vậy, anh đúng là không nên xen vào , nhưng vừa rồi trong ổ chăn anh nhặt được một cái quần lót rất đáng yêu. Anh nghĩ hẳn là của cô tiểu thư ‘anh không xen vào’ để lại. Tiểu Hồng, em nói xem nên xử lý thế nào đây?”
A! Quần lót của mình?!
Dương Hồng Hồng có cảm giác như mình đã rơi vào bẫy. Cô cố gắng đè nén trái tim đang đập quá nhanh. Cô cầm chặt di động, gắng sức nặn ra tiếng: “Anh, anh muốn như thế nào?”
Anh ta lại cười. “Anh muốn mang quần lót trả lại cho chủ nhân của nó thôi mà!”
“Bành Hạo Luân, bây giờ em sẽ đi xuống lấy!” Giải quyết nhanh chóng, kéo dài không có kết quả tốt.
“Không cần vội vã như vậy, Tiểu Hồng. Anh có thể mang lên cho em. Anh sẽ ấn chuông cửa nhà em. Nếu là bố Dương hay mẹ Dương ra mở cửa, anh sẽ nhờ hai vị lão nhân gia chuyển giao cho em, em liền…”
“Anh đừng đi lên! Em không cho phép anh đi lên!” Cô nóng nảy, sợ anh ta thật sự mang chiếc quần lót đó lên lầu. “Anh, Anh… Bố và mẹ em đều ngủ rồi. Nếu anh dám ấn chuông cửa đánh thức họ, em với anh sẽ chấm dứt!”
Đầu dây bên kia lại truyền ra tiếng cười của anh. Dương Hồng Hồng không kịp quản nhiều. Cô mặc áo ngủ, tùy tiện khoác thêm chiếc áo khoác mỏng rồi lao ra cửa. Chờ thang máy mất thời gian quá, cô chạy qua cửa cầu thang thoát hiểm, hỏa tốc chạy xuống lầu năm.
Cô vỗ vỗ đôi má nóng hổi, rồi nhấn chuông cửa. Cánh cửa đồng màu hồng vừa mở ra, cô còn chưa kịp mở miệng đòi đồ, thì một cánh tay tráng kiện đã sét đánh không kịp bưng tai kéo cô vào bên trong.
“Bành Hạo Luân, anh… ưm ưm ưm…” Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn định chất vấn lên , thì vừa vặn bị đôi môi mỏng cúi xuống hôn.
Nụ hôn của anh nóng ướt, mạnh mẽ. Dương Hồng Hồng đầu váng mắt hoa. Hai tay cô phải bám lấy bờ vai anh mới có thể đứng vững.
“Hồng Hồng, em lại tự quay về tìm anh rồi.” Bành Hạo Luân cười nhẹ , đặt thân thể mềm mại của cô lên cánh cửa. Chóp mũi anh cọ vào gò má mềm mại của cô, than nhẹ: “Thơm quá! Em dùng sữa tắm hương hoa oải hương… anh thích.”
Dương Hồng Hồng vừa vội vừa tức, trái tim đập loạn xạ. Cô nghiêng đầu né tránh hơi thở và nụ hôn của anh , cố gắng nắm chặt chút ý chí yếu ớt còn lại.
“Em mới không muốn trở về tìm anh! Anh… Anh đừng như vậy, chúng ta không thể nói chuyện đàng hoàng sao?”
“Được! Chúng ta nói chuyện đàng hoàng.” Anh áp trán mình lên trán cô , đôi mắt chớp động ánh sáng thần bí nhìn chăm chú cô. Khóe miệng anh hơi nhếch lên, trông thật xấu xa.
“Tiểu Hồng, anh nghe em nói.”
Dương Hồng Hồng bị ánh mắt anh mê hoặc , không hề chú ý rằng một chân dài của anh đã lẳng lặng tiến vào giữa hai chân cô.
“Anh… Anh trả đồ lại cho em!” Cô nghĩ mình có thể nói sự thật đúng lý hợp tình, thật vang dội. Nào ngờ, lời vừa thốt ra khỏi miệng, âm thanh lại giống như đang làm nũng với đàn ông.
Gương mặt cô đỏ bừng. Cô giận bản thân mình quá dễ dàng ý loạn tình mê , bị mị lực của người đàn ông làm cho đầu óc choáng váng.
“Cái gì cơ?” Anh lười biếng nhướng mày.
Gào! Còn giả bộ với mình sao?!
“Bành Hạo Luân, anh thật xấu xa! Anh… rốt cuộc anh có trả hay không?” Cô sắp bị anh làm tức chết rồi!
“À, anh nhớ ra rồi, thì ra là vật nhỏ đáng yêu kia.” Vẻ mặt anh bừng tỉnh đại ngộ , ánh mắt vẫn xấu xa như trước. Giọng nói anh đột nhiên đè thấp, đầy ám muội.
“Tiểu Hồng, hiện tại em có mặc nó không?”
Dương Hồng Hồng đầu tiên là giật mình. Sau khi hiểu được câu hỏi của anh, khuôn mặt cô lập tức phát hồng.
Cô muốn mắng anh, muốn đẩy khuôn mặt đang không ngừng tiến đến ra. Ai ngờ anh ta lại gian xảo như vậy. Anh đã lẳng lặng tiến vào giữa hai đùi cô, rồi đột nhiên nhấc nhẹ lên. Đầu gối anh đè ép phần nữ tính của cô. Dù cách lớp vải mỏng, cô vẫn cảm thấy một luồng run rẩy từ cơ thể vọt ra.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận