Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Tình từ sau ôm lấy anh, hai tay mềm yếu mà bám vào lồng ngựa rắn chắc của anh, cách quần áo cưỡi ngựa, cô như có như không mà vuốt ve lồng ngực cứng rắn.

Con ngựa đã lao ra ngoài.

Lý Quân một tay giữ dây cương, một tay kia bóp chặt tay cô đặt lại một bên hông.

Lập tức xóc nảy, bộ ngực mềm mại của cô thỉnh thoảng đè ép ở sau lưng anh, tay cô nhiều lần đặt sai chỗ, trằn trọc mò mẫm vòng ngực và bụng dưới của anh.

Quãng đường cưỡi ngựa ngắn ngủn không đến 3 km, ánh mắt Lý Quân trầm đến lợi hại.

Cái tay kia giờ phút này đang ở dưới hạ bộ anh.

Nơi đó sớm đã dựng lên một cái lều.

Tô Tình ở phía sau, cười đến phong tình vạn chủng*:”Anh hai, con ngựa của anh có vẻ không nghe lời lắm.”

*phong tình vạn chủng [ 风情万种 ]:là không cần lúc nào cũng phải cố tỏ ra quyến rũ mà chỉ cần một cái nhíu mày, một ánh mắt lơ đãng cũng đủ khiến bao nhiêu đoá hoa đào nguyện vì nàng mà nở rộ. Đây chính là sự quyến rũ toát ra từ trong cốt cách chứ không phải vẻ bề ngoài.

Dây cương bị ghì chặt, Lý Quân xuống ngựa.

Đôi mắt đen nặng nề trừng mắt nhìn Tô Tình.

Tô Tình khiêu khích nhìn anh, sau đó cầm lấy dây cương, hai chân vừa giẫm, khẽ quát một tiếng:”Đi ——”

Mái tóc xoăn ở phía sau bị gió thổi bay, chiếc sườn xám xẻ tà lộ ra cặp đùi trắng nõn, cổ chân bị thương vẫn được quấn trong lớp băng gạc màu trắng, là tối hôm qua Lý Quân băng bó giúp cô.

Sau khi lên ngựa cô liền cởi giày cao gót, giờ phút này, cổ chân trắng nõn hiện ra, đôi bàn chân sáng choang thỉng thoảng ánh lên màu tím chói mắt.

Lý Quân đem ngón trỏ cùng ngón cái đan vào nhau, đặt ở trong miệng thổi cái huýt, con ngựa chạy được một đoạn đường bỗng giơ móng lên kêu một tiếng, quay người lộn trở lại.

Tô Tình suýt nữa ngã xuống, cô giữ chặt dây cương, hạ người xuống, liền thấy con ngựa một đường chạy chậm đến trước mặt Lý Quân.

Người đàn ông đứng ngược sáng, trên mặt không thấy rõ biểu tình, chỉ nhìn thấy khóe môi hơi nhếch lên của anh.

Cô nhẹ nhàng cười, “Thổi như thế nào?Dạy cho tôi được không?”

“Cô rốt cuộc muốn làm cái gì?” Đôi mắt Lý Quân đen như mực nhìn thẳng cô.

“Nhìn không ra?” Cô cười đến vài phần quyến rũ, vài phần mê hoặc, giọng nói ép tới thấp thấp nhu nhu, âm cuối mang theo mê hoặc quyến rũ:“Tôi đang câu dẫn anh nha.”

Sắc mặt Lý Quân âm trầm mà nhìn cô.

Tô Tình ở trên lưng ngựa hoạt động một chút, đem đùi phải nâng lên, chân trái cũng đến cùng nhau, Lý Quân nhẹ mắng: “Cô làm cái gì?!”

Tô Tình giang hai tay nhảy về phía anh.

Không kịp nghĩ nhiều, Lý Quân tiến lên một bước đỡ được cô, ôm cô mới vừa đứng vững, anh liền tức giận hét vào mặt cô:“Cô điên rồi! Cô không muốn chân nữa có phải không?”

Cô ôm cổ anh, ngón trỏ quét qua băng cá nhân trên cổ anh, nhón chân để sát vào môi anh, cách môi không đến nửa phân, hô hấp tất cả phun ở trên mặt anh, biểu cảm vô cùng ái muội, “Anh có quan tâm không?”

Lý Quân trừng mắt nhìn cô mấy giây, bông nhiên đột ngột đẩy cô ra.

Tô Tình đứng không vững, ngã ngồi trên mặt đất.

Cô đau đớn kêu lên, mông đau khiến đầu óc tê dại, hai mắt lập tức liền đỏ.

Cô cau mày trừng mắt nhìn Lý Quân, liếc mắt một cái, liền thấy người đàn ông leo lên ngựa đi rồi.

Cô định đứng lên, lại phát hiện vô cùng đau đớn, chỉ có thể đơn giản ngồi tại chỗ bất động.

Một lúc sau, Lý Quân cưỡi ngựa trở lại, thấy cô cúi đầu ngồi dưới đất, cánh tay qua vòng đầu gối, mặt chôn ở đầu gối.

Anh xuống ngựa, cau mày nói: “Đứng dậy.”

Tô Tình không để ý đến anh.

Lý Quân hét: “Này,đứng dậy.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận