Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một là bởi vì thẹn thùng, hai là vẫn chưa phục hồi tinh thần từ chuyện vừa rồi.

Ái nhân đang ngoan ngoãn nằm trong ngực mình, lúc này còn không hành động thì quá là mất mặt đàn ông, hơn nữa, hắn từ lúc lên xe vẫn luôn cúi đầu nhìn khuôn mặt hồng hồng của Bách thỏ con — kỳ thật đây mới là nguyên nhân chính làm Bách Hành Chi không dám ngẩng đầu lên.

Hạ Thần Diệp cảm thấy chỉ cần em ấy ngồi bất động một chỗ đều giống như viên xuân dược lưu thông trong không khí, Hạ Thần Diệp nhịn không được dùng miệng cà chóp mũi của Bách Hành Chi, tham lam hít vào mùi hương dễ chịu trêи người cậu.

Hắn cầm lòng không nổi mà đem người trong lòng ôm lên cao hơn, thuận tiện để hắn dúi đầu vào hõm vai xinh đẹp ngửi ngửi, Hạ Thần Diệp tham lam hít hà từ trêи xuống dưới, từ đỉnh đầu dần chuyển đến hai mang tai lại dọc xuống phần cổ mảnh khảnh, còn lưu luyến cọ cọ một hồi.

Bách Hành Chi bị loại phương thức sắc tình như thế này trêu ghẹo làm cho cả người phiếm hồng, đôi mắt, cái mũi lỗ tai toàn bộ bị khi dễ cũng ửng đỏ, hơn nữa cậu thật sự đã nhẫn nhịn đến cực hạn, vô cùng khó chịu a. Xuân dược đã bắt đầu có tác dụng, bản thân vốn ɖâʍ đãng từ trong trứng, bây giờ còn bị hạ dược mạnh, lại được crush ôm chặt trong ngực, nhìn đi nhìn lại thế nào đi nữa cũng thấy giống như đang cầu hoan.

Quần Hạ tiên sinh chẳng lẽ không ướt sao… Khắp người Bách Hành Chi như bị vô số bàn tay mò mẫn trêu chọc khiến cậu ngứa ngáy không thôi, qυầи ɭót đều bị ɖâʍ thủy tưới ướt dầm ướt dề, vì để giảm bớt ngứa cậu vẫn luôn liều mạng co rút ƈúƈ ɦσα, cọ xát qua lại.

Trước khi mất lý trí làm bậy, Bách Hành Chi gian nan vươn tay ôm lấy mặt Hạ Thần Diệp, lấy hết can đảm cùng hắn nói chuyện, “Hạ, Hạ tiên sinh…”

“Ân?” Hạ Thần Diệp ôn nhu nhìn hắn, không phát giác chính mình hiện tại có bao nhiêu sủng nịch.

“Tuy hiện tại không phải lúc thích hợp, nhưng mà…” Bách Hành Chi nuốt một ngụm nước miếng, tim đập thình thịch, “Em… Em vẫn luôn thích Hạ tiên sinh!”

Hạ Thần Diệp hưởng thụ xúc cảm được bàn tay nhỏ chạm lên khuôn mặt, “Cho nên?”

“Em bị hạ dược, chờ một chút sẽ…” Bách Hành nói tới đây, cảm giác như thể nước mắt sắp trào trực, “Nhờ, nhờ ngài đưa em về nhà, em không, không nghĩ làm Hạ tiên sinh chán ghét.”

Hạ Thần Diệp đột nhiên ngộ ra bản thân là một tên đại ngốc, từ trước tới giờ hắn vì bé thỏ mà làm rất nhiều chuyện nhưng vẫn chưa bao giờ thổ lộ.

Nói ra câu kia kỳ thật đối với mỗi người đều rất quan trọng đi.

Tình cảm trong lòng dậy sóng, Hạ Thần Diệp vòng tay chế trụ sau ót Bách Hành Chi, ngậm lấy đôi môi hắn khao khát bấy lâu. Ý thức Bách Hành Chi đã muốn hoàn toàn tan rã, Hạ tiên sinh ôm lấy đầu cậu, đầu lưỡi cơ khát điên cuồng khuấy loạn bên trong khoang miệng cậu, hai thân thể đồng dạng nóng như lửa đốt, Bách Hành Chi cũng không tự giác vòng tay ôm lấy cổ Hạ Thần Diệp, cả hai như lữ khách lạc vào sa mạc thiếu nước xuồng xã cướp lấy nước bọt trong miệng đối phương, đầu lưỡi giao triền quấn quít thèm thuồng cho nhau ɭϊếʍ tới tận cùng cuống lưỡi.

Nhưng mà kỹ thuật hôn của Bách Hành Chi đương nhiên không thể so cùng Hạ Thần Diệp, nụ hôn của Hạ Thần Diệp ướt át lại kϊƈɦ tình, dùng lực lớn đến mức giống như muốn nhai nuốt luôn môi cậu, Bách Hành Chi có thể từ nụ hôn này mà cảm nhận được tình ɖu ͙ ƈ bùng nổ bên trong hắn. Bách Hành Chi khổ sở nhẫn nhịn không dám cọ loạn lên cái đống gồ ghề đang phồng to hết mức kia, rốt cuộc chịu đựng không nổi kêu ra tiếng:

“Ân ngô… Không được… Hạ tiên sinh… Em khó chịu…”

Hạ Thần Diệp cũng đã nhẫn đến nổi đầy gân xanh, tài xế ngồi đằng trước run bần bật không dám quay đầu lại nói: “Hạ… Hạ tổng, đã về đến nhà.”

Hạ Thần Diệp mạnh bạo mở cửa, ôm bé thỏ sải bước một mạch đi vào tòa biệt thự.

Bách Hành Chi bị ném tới trêи giường lớn, Hạ Thần Diệp lưu luyến không rời dây dưa môi lưỡi triền miên, lúc tách ra kéo theo sợi nước óng ánh sắc tình. Hạ Thần Diệp đè trêи người cậu, tiếng nói trầm thấp chậm rãi vang lên, “Em hãy nghe cho kỹ, tôi cũng thực thích em, từ lúc em bắt đầu khai trương cửa hàng vẫn luôn thích em.”

Bách Hành Chi kinh ngạc trừng lớn mắt, bắt đầu từ lúc khai trương cửa hàng, kia chẳng phải là hai năm trước sao?

“Tôi đối với em,” Chủ tịch Hạ trước giờ vẫn luôn bình tĩnh trước mọi sóng to gió lớn mà giây phút này lại giống như cậu trai mới biết yêu, mặt cũng bắt đầu đỏ lên, nhưng đôi mắt vẫn chăm chú nhìn thẳng Bách thỏ con, “Là nhất kiến chung tình, tôi chưa bao giờ ăn đồ ngọt, tôi mua chúng chỉ là vì muốn gặp em mà thôi.”

Bách Hành Chi không tin vào tai mình, hạnh phúc đến nỗi đầu óc hóa thành mớ bồng bông, nước mắt không kìm được chảy xuống, sau đó lấy hết dũng khí ôm chặt cổ Hạ Thần Diệp, chủ động dâng lên môi, hai mắt đẫm lệ ʍôиɠ lung nhẹ giọng nói: “Hạ tiên sinh… Em… Tiểu huyệt đều ướt đẫm rồi…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận