Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ting.”

Cửa thang máy mở ra, Tống Đĩnh Ngôn lịch lãm nâng tay chặn cửa, tỏ ý mời cô đi trước.

Tô Anh rời khỏi thang máy, bước về phía cửa phòng, bấm mật khẩu như Tống Đĩnh Ngôn ở bên kia.

Cửa mở.

Người đàn ông dời mắt, xoay người.

“Thầy Tống ơi.” Giọng cô vang lên gần như cùng lúc với tiếng mở khóa lanh lảnh.

Tống Đĩnh Ngôn ngoái lại.

Ánh đèn mờ soi bóng gương mặt tuyệt đẹp của nữ sinh, đôi mắt cô đen láy, lúng liếng sáng trong, đẹp đến nao lòng. Cô cong môi khúc khích: “Mới nãy thầy không coi em là một cô nàng đeo bám chứ?”

Người đàn ông lẳng lặng nhìn cô, không thừa nhận mà cũng chẳng phủ nhận.

Cô đường hoàng giải thích: “Em mới chuyển đến hai hôm trước thôi, thầy không biết cũng phải.”

Bầu không khí bỗng lắng xuống.

Tô Anh liếm môi, đang tính mở miệng thì nghe anh bâng quơ hỏi: “Vì thầy à?”

Nghe đến đây, Bánh Bao Đậu sục sôi máu lửa, nỗi hiếu kỳ cồn cào trong gan ruột.

“Rồi sao? Xong thế nào nữa?” Cô nàng sốt ruột hỏi.

“Mày thử đoán xem.”

Bánh Bao Đậu ngớ ra, lẩm bẩm: “Làm sao tao đoán được…”

Tô Anh liếc cô nàng trắng mắt, chẳng buồn kể tiếp, đứng dậy rời đi. Bánh Bao Đậu hoàn hồn, vội vã theo sau.

“Vì thầy à?”

Tô Anh nháy mắt làm duyên: “Thầy thử đoán xem.”

Đôi mắt sâu thẳm chăm chú nhìn người thiếu nữ. Vài giây sau, anh nhướng khóe môi, xoay người vào nhà, nhẹ nhàng khép cửa.

***

Cô nàng Bánh Bao Đậu tuy thường hay tuột xích, nhưng trong việc xử lý chính sự thì vẫn rất đáng tin.

Tô Anh đọc đi đọc lại tư liệu của Tống Đĩnh Ngôn, gần như đã thuộc làu làu. Lạ nhất là không có bất cứ một thông tin nào về thân thế của anh. Bánh Bao Đậu chỉ nói đúng ba chữ: không tra được.

Tô Anh chẳng mấy bận lòng. Dù anh có là ai đi chăng nữa, cô cũng quyết không buông tay.

***

Ngày hôm sau, Tống Đĩnh Ngôn chỉ có hai tiết buổi chiều. Anh vừa tan lớp, một vị khách không mời bám theo sau.

Cố Khê Viễn sóng vai với anh, cặp mắt đào hoa lia khắp bốn phương, tủm tỉm nhìn những nữ sinh trên đường.

“Cậu bớt bớt đi, đừng có hù các em ấy.” Tống Đĩnh Ngôn nhẹ nhàng cảnh cáo.

“Là thưởng thức chứ.” Cố Khê Viễn sửa lại cho đúng, “Cái tôi đang làm gọi là thưởng thức, hiểu không?”

Tống Đĩnh Ngôn liếc anh ta, hỏi: “Cô minh tinh bữa trước đâu?”

Cố Khê Viễn phóng khoáng xua tay, “Cậu còn lạ gì tôi nữa, một tháng đã là giới hạn rồi.”

“Có mục tiêu mới rồi à?”

“Đâu…” Cố Khê Viễn liếc ngang liếc dọc, “Vì chưa có nên mới đến trường cậu kiếm này.”

Tống Đĩnh Ngôn đứng khựng lại, trầm mặt xẵng giọng: “Nếu đấy là lý do cậu đến đây thì giờ cậu có thể đi được rồi đấy.”

“Thầy Tống à…” Cố Khê Viễn cố ý kéo giọng dài thượt, bông đùa, “Cậu nhập vai thầy giáo quá rồi đấy…”

“Cố Khê Viễn.”

“Rồi rồi rồi, thầy đức cao vọng trọng, tận tâm với nghề thật…”

Ra đến bãi đỗ xe, Tống Đĩnh Ngôn vừa bấm khóa, một bóng người xuất hiện từ bên sườn.

“Thầy Tống.” Tô Anh sung sướng gọi anh.

Người đàn ông liếc cô, cái nhíu hiếm hoi đậu trên đầu mày. Anh quay đầu liếc Cố Khê Viễn đi đằng sau, quả nhiên trông thấy cậu ta đang nhìn cô chằm chặp, đôi mắt lấp lóe ánh xanh.

Hôm nay Tô Anh cố ý mặc một chiếc đầm hoa ngắn. Lớp lớp sa mỏng giấu đi vòng eo thon chỉ bằng một vòng ôm, khoe đôi chân dài miên man thẳng tắp, nõn nà lóa mắt người trông.

Cố Khê Viễn không khỏi tiến lên, “Bạn sinh viên này…”

Tống Đĩnh Ngôn vươn tay ngăn bước cậu bạn, hơi nghiêng mình, che đi gương mặt ngả ngớn của anh ta.

“Sao em còn chưa về thế?” Anh hỏi.

Tô Anh thoáng đắn đo, thấy vẻ thèm khát lộ liễu trong mắt người đàn ông kia thì thầm bực mình. Cô mặc thế này không phải để cho gã khác nhìn.

“Thầy Tống đang có bạn ở đây ạ, vậy em không làm phiền thầy nữa nhé.” Cô thẽ thọt thưa, ngoan ngoãn nhìn anh. Dứt lời, cô xoay người, uyển chuyển rời gót, bóng lưng nhỏ nhắn mềm mại như đoá hoa mê hồn đang bừng nở.

Bình luận (0)

Để lại bình luận