Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không nhận được câu trả lời đang tìm kiếm, chỉ nghe được tiếng anh hít sâu một hơi.

Nguyên Thanh hỏi tới: “Bôi không?”

“Qua đây” Đáp xong hai chữ liền tắt máy.

Nguyên Thanh sờ sờ mặt mình, nhếch miệng đi lấy hộp thuốc rồi qua nhà đối diện nhanh chóng.

Tông Tầm mở cửa cho cô, tay cầm điếu thuốc tay cầm nắm cửa.

Nguyên Thanh cụp mắt nhìn một chút, tâm lại bắt đầu ngứa, cô chậm rãi đi vào, trong phòng nồng nặc mùi thuốc lá, rượu và đồ ăn vặt.

“Vị thành niên liền hút thuốc lá uống rượu?” Cô nhẹ nhàng bước tới sô pha ngồi xuống, nhìn anh thản nhiên tiến đến ngồi ở bên cạnh cô.

Tay anh lười biếng kéo cổ áo xuống chờ cô bôi thuốc.

Tàn tro rơi vãi theo động tác của anh, Nguyên Thanh nhìn ngón tay gợi cảm của anh, không khỏi nhéo chân, cúi đầu mở hộp thuốc.

Nhúng thuốc một cách khéo léo, tới gần cổ họng theo thói quen và bôi thuốc cẩn thận.

Mùi khói trên cơ thể anh toả ra không hề khó chịu, ngược lại có mùi bạc hà the mát, xen lẫn mùi tàn tro trầm mặc.

Khi anh thở ra khói, lồng ngực bằng phẳng và rắn chắc sẽ hơi nâng lên hạ xuống, Nguyên Thanh chớp chớp mắt, cảm giác hơi thở của anh lướt qua mái tóc, khiến lòng người mềm thành nước.

Cô không bao giờ mặc đồ lót khi nghỉ ngơi ở nhà, nhiều nhất là cô ấy mặc đồ dính vào núʍ ѵú. Đêm qua anh đã nhìn thấy cô ấy xé rách que chọc núʍ ѵú của mình.Độ dính mạnh đến mức nó sẽ kéo ngực cô xuống vài lần.

Nàng lúc này đang nghiêng người trước mặt, bộ ngực hẳn là treo trên không trung, chỉ cần hắn ưỡn thẳng ngực, có thể dính vào cô.

Nguyên Thanh nhìn yết hầu anh nhúc nhích trong vô thức cũng nuốt nước bọt.

Sau khi bôi thuốc Tông Tầm cầm ly rượu trên bàn cà phê trước mặt lên nhấp một ngụm.

Nguyên Thanh yên lặng nhìn xem anh, tay cầm điếu thuốc còn cầm ly rượu thủy tinh pha lê đựng rượu, ánh đèn mờ ảo phản chiếu ánh sáng tinh xảo trên thân thủy tinh nhiều mặt.

Anh quá mê người, tất cả mọi thứ trong tay hắn đều có cảm giác không giống nhau, cô muốn cho anh cặp vú đầy đặn và tiểu huyệt ngập nước, để anh tùy ý thưởng thức.

“Cô muốn uống sao?” Tông Tầm híp híp mắt, sắc mặt hơi say rượu, giống như là vừa vui hết mình qua đêm tối, đang chờ đợi lần say mê cuối cùng trong đêm.

“Ừm.” Nguyên Thanh miệng khô lưỡi khô, run giọng đáp lời.

Tông Tầm nhếch miệng cười nhẹ một tiếng, cúi người cầm lấy một ly rượu sạch, rót lên rượu whisky màu hấp dẫn, đưa cho cô.

Nguyên Thanh nhìn bàn tay đang cầm ly rượu trước mặt, rượu trong đó chỉ còn cạn một tầng.

Cô thực sự muốn nói, thứ cô muốn không phải là rượu, mà là bàn tay của hắn.

Mím miệng nhấp một ngụm, thân thể mềm nhũn, muốn nằm ở trên người hắn làm ầm ĩ.

“Cho bọn họ kí tên sao?” Tông Tầm một bên hỏi một bên đánh giá bờ vai và tấm lưng trắng sữa của cô, muốn đem rượu tưới vào phía trên, liếm hết sức để đối mặt với chất lỏng đang chảy xuống.

Nguyên Thanh âm thầm hắng giọng một cái, bảo trì tiếng nói sạch sẽ: “Ngày mai mang tới cho em.”

“Được.”

Nguyên Thanh đặt chiếc ly rỗng xuống và nói, “Bôi xong lần này chắc vết thương sẽ tốt lên thôi.”

Tông Tầm nhìn vòng eo mềm mại của cô, với giọng điệu say rượu, đùa cợt: “Chị , chị quan tâm đến thuốc quá… Chị muốn bôi thuốc hay muốn em?”

Nguyên Thanh xấu hổ,nhưng một giây sau liền cười đến nhu mì: “Xem ra em uống say thật rồi…”

Tông Tầm từ chối cho ý kiến nhún vai, không có nói thêm gì đi nữa.

Nguyên Thanh cầm hộp thuốc đứng lên, ý vị sâu xa nhìn anh:” Nghỉ ngơi sớm đi, người trẻ tuổi đừng ham mê hút thuốc và uống rượu.”

Làn khói thở ra của Tông Tầm che khuất vẻ mặt của anh.

Trở về nhà cất hộp thuốc đi, Nguyên Thanh đi thẳng vào phòng tắm trong phòng ngủ, dỡ lấy bồn rửa mặt cúi người cởϊ qυầи lót.

Qυầи ɭóŧ của cô đã ướt đẫm, nhưng anh không biết.

Vào tối chủ nhật, bạn bè của Nguyên Thanh tới nhà cô ăn chực, một vài người nhìn thức ăn trên bàn thèm nhỏ dãi, không khỏi cảm thán: “Thân ái câụ chuẩn bị nhiều đồ ăn quá đi? Cho chúng tớ ăn béo lên còn cậu tiếp tục gầy đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận