Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Con Mồi Và Nụ Hôn Bị Đánh Cắp
Lâm Dịch Phong bắt đầu trốn tránh.
Hắn không quay về ký túc xá. Hắn vùi đầu vào công việc. Hắn nói dối với đám Vệ Diễn là hắn bận dự án mới.
Hắn không phải đang trốn Bùi Yên. Hắn đang trốn chính bản thân mình.
Giấc mơ và hành động thủ dâm sau đó như một cái tát trời giáng. Nó xác nhận một sự thật hắn không muốn thừa nhận: “con quái vật” bên trong hắn đã nhắm trúng một con mồi mới. Một con mồi bị cấm.
Hắn luôn lý trí. Muốn thì sẽ tranh đoạt. Không muốn thì sẽ làm lơ.
Nhưng lần này, hắn lại “nghi hoặc”.
Hắn không hiểu. Vì sao lại là cô? Vì cô phân tích bức tranh “Vực Sâu”? Hay vì cơ thể mềm mại hắn đã ôm trong đêm đó? Hay vì tiếng rên rỉ gọi tên người khác của cô?
Hắn càng nghĩ càng loạn.
Sự trốn tránh kéo dài gần hai tháng, cho đến khi mẹ hắn gọi điện, ra lệnh hắn phải về nhà ăn tối.
Bữa tối gia tộc ngột ngạt như thường lệ. Mẹ Lâm hớn hở giới thiệu cho hắn một “thiên kim tiểu thư” khác.
“Đây là Điềm Điềm, con gái chú Mễ,” mẹ Lâm cười nói. “Con bé mới từ nước ngoài về, năm nay nhập học Đại học A đấy. Con ở trường chú ý con bé một chút!”
Cô gái tên Mễ Điềm Điềm e thẹn nhìn hắn, đôi mắt dính chặt vào người hắn. “Anh Dịch Phong…”
Một sự giả tạo rẻ tiền.
Lâm Dịch Phong nhíu mày. Hắn đột nhiên nhớ đến Bùi Yên. Nhớ đến vẻ ngượng ngùng chân thật, đỏ bừng cả tai của cô trong xe.
Cơ thể hắn lại bắt đầu nóng lên.
Hắn chán ghét bữa tối này. Hắn tìm cớ rời đi ngay lập tức.
Vừa lên xe, điện thoại reo. Là đám Vệ Diễn.
“Lâm Dịch Phong! Thằng khốn! Mày định chết ở công ty à? Anh em sắp quên mặt mày rồi! Về ký túc xá ngay!”
Tim hắn khẽ động.
Mình về… xem một chút vậy.
Hắn tự nhủ, chỉ là về thăm bạn bè. Nhưng sâu trong lòng, hắn biết, hắn về là để tìm cô. Hắn cần phải nhìn thấy cô, dù chỉ là từ xa. Hắn cần một liều thuốc.

Hắn không về ký túc xá vội. Hắn đi dạo quanh khuôn viên trường. Mùa thu, lá rụng đầy đường.
Và rồi, hắn thấy họ. Dưới tán cây xanh gần Kính Hồ.
Cảnh tượng hắn không muốn thấy nhất.
Vệ Diễn đang ôm Bùi Yên.
“Chướng mắt.” Hắn lẩm bẩm.
Hắn đứng lại trong bóng tối, cách đó vài mét, như một tên biến thái rình trộm.
Hắn nghe thấy giọng Vệ Diễn, có chút rầu rĩ, có chút bất an.
“Yên Yên… tại sao em lại đồng ý ở bên anh?”
Lâm Dịch Phong nhếch mép. Câu hỏi hay đấy.
“Em biết không,” Vệ Diễn tiếp tục, “Người theo đuổi em nhiều như vậy. Anh không phải người nổi bật nhất. Anh cũng không đẹp trai bằng… Dịch Phong.”
Tên của hắn được thốt ra.
“Người như Dịch Phong ấy, cậu ta chẳng cần làm gì cũng khiến con gái như thiêu thân lao vào lửa,” Vệ Diễn lẩm bẩm, như một đứa trẻ sợ mất kẹo. “Anh… anh sợ. Anh sợ em sẽ bị cậu ta hấp dẫn.”
Lâm Dịch Phong nín thở.
Sự chờ mong mơ hồ dâng lên trong lòng hắn. Nói đi. Nói cho hắn biết em cũng thấy anh hấp dẫn. Nói cho hắn biết em chọn hắn chỉ là tạm thời.
Hắn muốn nghe cô thừa nhận.
Bùi Yên (A Yên) bật cười. Cô biết hắn đang ở đó. Hệ thống đã báo cho cô. Đây là lúc đẩy mâu thuẫn lên cao trào.
Cô sờ lên tóc Vệ Diễn, ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt tràn ngập ôn nhu và ỷ lại.
“Đồ ngốc,” cô trêu. “Em chọn anh vì anh ngốc.”
Sau đó, cô nghiêm túc. “A Diễn, em có thể phân biệt rõ ràng giữa cảm kích và tình yêu. Tình yêu của em… đã sớm trao cho cái chàng ngốc dám nhảy xuống hồ vì bức tranh của em rồi.”
Cô nhón chân, vòng tay qua cổ Vệ Diễn, giọng nói ngọt ngào, nhưng từng chữ như dao đâm vào kẻ đang nấp trong bóng tối.
“Đồ ngốc. Lâm học trưởng… anh ấy là mặt trời, quá chói lóa, không hợp với em. Hơn nữa,” cô nói, “Anh ấy giúp em, cũng là vì nể mặt anh thôi. Em sao có thể suy nghĩ vớ vẩn được chứ?”
Hắn… chỉ là “nể mặt” Vệ Diễn? Hắn chỉ là… vật làm nền cho Vệ Diễn?
Vệ Diễn bị những lời này làm cho tan chảy. Hắn cảm động đến mức hốc mắt đỏ hoe.
“Yên Yên… anh…”
Hắn không nói nên lời. Hắn cúi đầu.
Lâm Dịch Phong đứng chết trân. Hắn nhìn Vệ Diễn chậm rãi áp môi mình lên môi cô.
Hắn nhìn cô ban đầu sợ hãi, run rẩy, nắm chặt áo Vệ Diễn.
Hắn nhìn Vệ Diễn cạy mở đôi môi cô, đưa đầu lưỡi vào dò xét bên trong.
Và rồi, hắn nhìn thấy điều khiến hắn điên cuồng nhất.
Bùi Yên, cô gái thanh thuần kia, sau một giây ngập ngừng… đã nhắm mắt lại. Cô “thử vươn đầu lưỡi, triền miên.”
Cô đáp lại nụ hôn đó.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận