Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Vậy cơ thể dâm tiện của em nên chuẩn bị tốt để tùy thời có thể nghênh đón tôi.”

Cái gọi là chuẩn bị chính là mỗi ngày đều banh rộng hai chân đối diện với cửa phòng.

‘chủ nhân’ ra lệnh cho hắn ta mang dương vật giả và những đạo cụ tự an ủi tới, hắn ta cũng không xâm phạm cô. Xiềng xích trên người cô đổi thành cái lớn hơn, đủ để cô có thể bò tới cạnh cửa phòng.

Lúc chó động dục cần phải phát ra tiếng thở dốc, đồng thời chảy nước bọt dâm đãng: “Hai miệng trên dưới đều phải cùng nhau chảy nước ra.”

Bởi vậy chỉ cần có người mở cửa phòng ra, có thể nhìn thấy dáng vẻ xinh đẹp lại cực kỳ dâm đãng bất kham đang banh rộng hai chân ngồi dưới đất của cô, cơ thể trần trụi bị chà đạp liên tục, trên cổ đầy những vết cắn và dấu vết làm tình. Cô lè lưỡi ra, liên tục thở dốc, tay cầm lấy dương vật giả, không ngừng ra vào huyệt dâm của mình.

Lúc hắn ta mang cơm tới, phần lớn thời gian cô đều đang cao trào, cô trở nên càng dễ dàng cao trào, hai chân thường xuyên ướt đẫm vì nước dâm, cực kỳ chói mắt trên sàn nhà màu xám. Khi hắn ta xuất hiện ở cửa, cô sẽ đột nhiên xấu hổ, chấn kinh, nhưng cơ thể lại sinh ra cảm xúc hưng phấn, động tác cũng nhanh hơn, sau đó run rẩy cao trào ngã xuống sàn nhà trước mặt hắn ta.

Hắn ta nhìn thấy cảnh tượng này, hắn ngồi xổm xuống, túm lấy xiềng xích trên người cô, sau đó hôn lên môi cô. Đột nhiên cô cảm thấy một khoái cảm dị dạng kéo tới, cô gấp không chờ đợi được muốn bò dậy muốn ôm lấy chân của hắn ta, hy vọng có thể được hắn ta vuốt ve đầu.

Không thể, chủ nhân đã thu hồi quyền lực lại rồi, cô không biết rõ bản thân có thể được ngài chơi đùa vuốt ve hay không.

Sau khi có khoái cảm, thống khổ và sung sướng đan xen nhau kéo tới, bởi vậy sống trong sự giam cầm cũng không khó khăn lắm. Cô đã quen với việc tiến vào trạng thái động dục bất kỳ thời điểm nào, cho dù lúc ăn cơm, cô cũng không biết liêm sỉ, loạng choạng vẫy đuôi, sau khi ăn xong lại lần nữa bò tới đối diện cửa, nghênh đón chủ nhân tới.

“Hô…Hô…”

Cô bò trên mặt đất, hậu huyệt bị nhét một cái đuôi…Cô đã quen với việc tự súc ruột và mang đuôi vào. Mông cũng mỗi lúc một cao hơn, âm đạo khát khao phun ra nuốt vào dương vật giả, cô đỏ mặt, hai mắt nhắm chặt lại, không biết cửa phòng đã mở từ lúc nào, cô đang bị khoái cảm vô tận nhấn chìm.

Lần này là ai đi vào đây?

Ngài hay là chủ nhân đây?

Chủ nhân sẽ không chịch cô, vậy sẽ chơi đùa cô sao? Cô muốn bị chơi đùa, cuộc đời của cô luôn tràn ngập áp lực, cô khát vọng có nơi có thể giải phóng hết ra, cô là chó, ở nơi này cô sẽ quên đi những đau khổ, phục tùng mệnh lệnh của chủ nhân là niềm vui của cô, động dục theo lệnh chủ nhân là niềm vui của cô, chủ nhân là tất cả của cô. Chủ nhân sẽ không làm cô đau, chủ nhân sẽ là giá trị quan của cuộc đời cô.

….Tất cả điều này đều là chủ nhân nói với cô.

Đây cũng là lời hứa của chủ nhân với cô, hơn nữa hắn thật sự làm được.

“Chu Vãn, không nhìn thấy Tạ Hách đã khiến em chìm đắm trong sự hối hận và thống khổ, nhưng chuyện đó là chuyện lúc em còn là người. Bây giờ em là chó của tôi, em không cần đau khổ vì chuyện khác, cơ thể lẫn tim của em đều thuộc về tôi, nỗi đau, niềm vui của em đều sinh ra từ tôi.”

Lúc ấy cô đã phản kháng một cách dữ dội, kịch liệt cãi lại đây là ngụy biện. Hắn ta lại nhanh chóng đi vào, quất mười roi thật mạnh lên người cô, cô lại mang cầu miệng lên, lại lần nữa bị trói lại, biến thành một món đồ chơi, lúc đó cô hoàn toàn ý thức được bản thân đã bị tước đoạt nhân quyền, cô chỉ là tù nhân của chủ nhân.

Nhưng bị tước đoạt nhân quyền cũng đồng nghĩa với việc không cần gách vách trách nhiệm, bởi vì ‘đã không là người thì lấy đâu ra trách nhiệm.’

Bình luận (0)

Để lại bình luận