Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dạ dày tôi quặn thắt muốn nôn, nhưng vì nhắm mắt nên mọi giác quan càng tập trung hơn.

“Hộc, hộcc…”

Tôi vùng vẫy. Nhưng không tìm được cách thoát ra.

Trong lúc đó, đùi tôi vốn đã lâu không còn cảm giác kích thích bắt đầu căng lên. Tôi cố kìm lại, nhưng tay anh càng lúc càng dai dẳng. Tiếng thở hổn hển thoát ra từ đầu lưỡi. Tôi cảm nhận được thứ đó của mình đang dần cương lên.

Đầu óc tôi trống rỗng. Cảm giác quần lót bị đẩy căng khiến tôi muốn khóc.

“Hư…”

Tôi giả vờ trở mình như đang ngủ say và cố thoát khỏi bàn tay ấy, nhưng tay anh lại kéo tôi quay lại.

Bàn tay vốn chỉ lướt nhẹ giờ trở nên chủ động hơn bởi cử động của tôi. Hai tay anh banh rộng đùi tôi. Quần lót ướt thành một vòng tròn ướt át. Bàn tay ẩm ướt sượt từ đầu gối lên đến lớp quần lót.

Đôi chân được giữ trong tay anh giờ đây run rẩy không kiểm soát được.

Phải làm sao đây?

Thông thường, trong tình huống như thế này người ta sẽ hét lên cầu cứu. Nhưng cầu cứu ai? Tôi không biết nữa.

Cầu cứu anh ư?

Trong nhà này không còn bố mẹ.

Bởi vì tôi đang sống thay cho bố mẹ.

“Hư… ư…”

Thậm chí, dù bố mẹ còn ở đây… Liệu tôi có thể hét lên trong tình huống này không? Anh, tôi sao? Tố cáo anh sao? Người anh trai hoàn hảo của bố mẹ ư?

“Hư ư, ư. Ư…”

Tiếng nức nở bật ra qua kẽ răng nghiến chặt. Hai ngón cái của anh xoa cái đó qua lớp quần lót. Thứ của tôi giờ đã hoàn toàn cương cứng.

Ngón tay anh nhấc mép quần lót ướt sũng dính vào da lên. Tôi vùng vẫy khe khẽ. Khi bàn tay xa lạ chạm đến chỗ chưa từng bị chạm, căng cứng, kéo hẳn quần lót lên.

“Hư ư.”

Bàn tay luồn vào trong quần lót. Những ngón tay lướt qua nắm lấy cái đó của tôi. Tôi khó lòng kìm được tiếng rên đang trào lên. Tôi cố khép đùi lại nhưng bàn tay luồn vào giữa đã banh chân tôi ra.

Tôi không thể mở mắt.

“Hứp, hư, hứp…”

Bàn tay giữa hai chân kéo quần lót xuống tận đùi.

“Hi…”

Thứ cương cứng của tôi nằm trong tay anh. Nó bị xoa nắn, mân mê. Dù sợ hãi nhưng tôi vẫn bị kích thích bởi cảm giác từ những ngón tay ấy. Tôi không thể thoát ra.

Tiếng thở hổn hển vang bên tai. Ngón cái, ngón trỏ, ngón giữa, ngón áp út của anh, tôi cảm nhận được tất cả. Ngón tay nắm chặt rồi thả ra, mân mê, ngón cái lướt qua phần đầu nhạy cảm.

Quần đã bị cởi, quần lót bị kéo xuống, và khi ngón cái xoa mạnh phần đầu ướt át, tôi căng cứng người, co giật.

Sột soạt, sột soạt.

“Hộc…”

Những ngón tay nắm lấy tôi và vuốt mạnh. Khoảnh khắc đó, tôi cứng đờ người và xuất tinh.

Tách, tách, dương vật được kéo ra khỏi quần lót nằm trong tay anh, chất lỏng nóng hổi chảy lên bụng tôi.

Tôi không thể tin nổi.

Bàn tay vẫn nắm lấy nó ngay cả sau khi tôi đã xuất tinh. Một lúc lâu. Như thể chờ cho cơn run rẩy lắng xuống.

Tôi hoảng loạn. Bàn tay rời đi. Khi một thứ ẩm ướt lau chất lỏng trên bụng tôi, cơ thể tôi suýt bật dậy.

Nhưng bàn tay ấy không chút hoảng hốt lau sạch bụng tôi rồi kéo áo ngủ xuống. Sau đó mặc lại quần lót hơi ướt và kéo quần ngủ lên tận mắt cá chân.

Như thể thay quần áo cho một con búp bê…

Bàn tay kéo chăn lên tận cổ tôi rồi rời khỏi cơ thể tôi. Giường nhẹ đi. Đúng bằng trọng lượng của một người đàn ông, và cửa đóng lại.

Mặc dù nghe và cảm nhận được mọi thứ nhưng tôi vẫn không thể mở mắt. Vì nếu mở mắt, chuyện này sẽ trở thành hiện thực.

Bàn tay ấy biết. Rằng tôi đã tỉnh từ lâu.

Kiệt sức, tôi cố ép mình đi ngủ. Giấc ngủ ập đến. Có lẽ vì tôi đã xuất tinh…

Hôm sau, tôi lê bước đến bàn ăn. Anh mỉm cười, gương mặt vẫn y như hôm qua.

“Dậy rồi à?”

Tôi không thể thốt nên lời trước gương mặt ấy.

Kể từ hôm đó. Khi tôi chưa kịp ép mình chìm vào giấc ngủ thì cửa đã mở, và bàn tay ấy chạm vào mọi ngóc ngách trên cơ thể tôi. Cơ thể tôi như bị thiêu đốt bởi bàn tay ấy. Tay anh bám lấy mọi tấc da thịt của tôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận