Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Toàn thân Hướng Oánh bị một cổ tính dục mãnh liệt dâng trào làm cho nóng ran, làn da trắng muốt từ đầu đến chân đều ửng lên một màu hồng phấn câu nhân. Nhận ra những ngón tay thô ráp của hắn đang từ vùng eo hõm dao động lướt dần xuống phía dưới, mơn trớn quanh bờ mông cong vút, nàng nhịn không được mà cong người muốn trốn tránh: “Ha ha… chỗ đó buồn ngứa quá đi!”
Cố Yến Trì hơi bực bội vì sự chống cự đáng yêu ấy. Hắn dùng hai tay cố định chặt khuôn mặt tinh xảo của nàng, những ngón tay dài thon ấn mạnh lên đôi môi anh đào ướt át của nàng, qua lại vuốt ve, miết nhẹ. Đôi mắt hắn giờ phút này đã tối ám, sâu thẳm như vực sâu không đáy, muốn cắn nuốt toàn bộ sinh linh trước mặt.
Hướng Oánh ngoan ngoãn an tĩnh lại, ngoan ngoãn ngước lên, cùng hắn bốn mắt nhìn nhau. Giờ khắc này, thế giới xung quanh dường như ngừng đọng, trong ánh mắt của hai kẻ đang bị sắc dục thao túng chỉ còn lại có hình bóng của đối phương.
Đôi mắt hạnh nhân to tròn của thiếu nữ lúc này đẫm lệ quang của mùa xuân. Đôi mắt ấy chính là món bảo bối mỹ lệ nhất trên thế gian, giống y như khoảnh khắc kinh diễm trong lần đầu tiên hai người gặp gỡ. Chẳng sợ gió táp mưa sa bủa vây, cũng chưa từng một lần phai mờ thất sắc.
“Hướng Oánh!”
Cố Yến Trì gầm nhẹ một tiếng khàn đặc, tựa như dã thú đói mồi, đột nhiên cúi đầu hung hăng hôn lấy nàng. Hắn vồ vập, liếm láp, nghiền xoa, bọc hút, dùng đủ mọi phương pháp bá đạo nhất để chiếm hữu lấy đôi môi mềm mại, thơm ngọt của nàng. Lực đạo của hắn dồn dập, càng lúc càng lớn, tốc độ cắn mút càng lúc càng nhanh, như muốn nuốt trọn cả linh hồn nàng!
“Không… ngô!” Sự cuồng dã mang theo cảm giác hít thở không thông ập tới quá mức mãnh liệt. Nàng chịu không nổi sự cưỡng đoạt này, đưa tay lên lồng ngực hắn muốn đẩy ra, nhưng lập tức bị đôi cánh tay thép của hắn siết chặt, dùng sức kéo nghiến vào trong lòng ngực. Hắn ôm chặt lấy nàng, hận không thể khảm cõi thân thể mềm mại này hòa làm một thể với xương cốt hắn!
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, Hướng Oánh cảm nhận rõ ràng đôi môi mình đã bị hắn ăn đến sưng đỏ, tê dại, tứa cả máu tươi, hắn mới chịu buông lỏng vòng tay, hơi hơi dời môi buông tha cho nàng.
Khoảnh khắc hai người chia lìa, một sợi tơ nước bọt chỉ bạc lóng lánh bị kéo căng ra giữa hai bờ môi, rồi đứt đoạn, vương lại trên chiếc cằm nhỏ nhắn, ướt lượng của nàng.
Hướng Oánh vừa hé môi đang muốn cất lời oán giận vì sự thô bạo của hắn, thì con thú hoang trong hắn lại một lần nữa trỗi dậy, trở nên cực kỳ hung ác. Lấy một loại khí thế không thể đỡ, điên cuồng vô pháp vô thiên, hắn lại cạy mở khớp hàm của nàng, đem môi răng tận tình liếm láp. Đầu lưỡi thô to, nóng rực của nam nhân thọc sâu vào khoang miệng nàng, dây dưa, quấn quít lấy chiếc lưỡi thơm tho vô lực chống cự của thiếu nữ. Hắn hút lấy nước bọt của nàng, ép nàng nuốt lấy nước bọt của mình, hỗn hợp lẫn nhau, chiếc lưỡi như một thanh gươm càn quét mọi ngóc ngách, đoạt lấy từng tia hơi thở trong miệng nàng!
Tốc độ mút mát quá nhanh khiến Hướng Oánh không kịp nuốt xuống nước miếng. Thứ chất lỏng trong suốt theo khóe môi rỉ ra, chậm rãi chảy dọc xuống cằm. Âm thanh phiên giảo, chùn chụt vang lên trong miệng nàng, ướt át và ái muội đến mức làm cho trái tim nàng đập gia tốc như muốn vỡ tung lồng ngực.
Hàng chục lần bị hôn đến kề bên bờ vực hít thở không thông, khoái cảm mãnh liệt đánh úp khiến nàng hoàn toàn trầm luân. Cuống lưỡi bị hắn giảo đến tê dại, mật ngọt tân sinh đều sắp bị hắn hút đến khô kiệt, không những thế còn phải bị hắn rót đầy nước bọt mang mùi thuốc lá, cưỡng bách nàng phải nuốt hết vào bụng. Đến nỗi, trong toàn bộ khoang miệng nàng lúc này, chỉ còn lại tràn ngập mùi hương nam tính và mùi rượu nhạt mà hắn vừa uống lúc nãy.
Cố Yến Trì chậm rãi dời môi, khóe môi nhếch lên nụ cười đỏ thắm, trắng ra và hư hỏng. Hướng Oánh nhíu mày “ân ngô” một tiếng kiều mị. Nhưng ngay lúc nàng còn đang đê mê vì nụ hôn, thì bàn tay to lớn mang đầy vết chai của hắn đã xé gió luồn thẳng xuống giữa hai chân nàng, nhắm trúng đồi núi kiều nộn mà hung hăng xoa nhẹ, xoa ấn một phen thật sâu.
Khi hắn rút tay ra ánh sáng, những ngón tay thon dài gân guốc của hắn thế nhưng lại nhỏ tong tỏng từng giọt dâm dịch nhầy nhụa trong suốt. Hắn đưa những ngón tay ướt đẫm ấy lên ngang tầm mắt, khuôn mặt bày ra biểu tình của một tay ăn chơi phong lưu thứ thiệt, tà mị hỏi: “Hướng Oánh, nói thật đi, cô có phải hay không đã có điểm thích tôi rồi?”
Nàng kịch liệt thở dốc, cả cơ thể mềm nhũn vì bị hắn trêu chọc. Nàng thích cảm giác tình dục này, quả thực đê mê như si như say. Đôi mắt nàng khép hờ lả lơi, rướn người lên thì thầm: “Tôi thích… nó…”
Bàn tay nhỏ bé với những ngón tay thon dài trắng muốt của nàng lại vòng xuống, gãi không đúng chỗ ngứa mà miết nhẹ, khiêu khích dọc theo đường gân trên cây dâm côn đang đói khát, run rẩy của hắn. Nàng không dám tưởng tượng, cái thứ đồ vật to lớn, gân guốc đáng sợ này một khi dùng sức tiến vào thân thể của nàng sẽ mang lại cảm giác gì. Bởi vì, cái tiểu bức non nớt của nàng lúc này, ngay cả một ngón tay giữa của hắn thôi e chừng cũng ăn không trôi đi.
Cố Yến Trì kêu lên một tiếng gầm gừ sung sướng. Hắn thở hổn hển, vùi đầu vào giữa cần cổ trắng ngần của nàng mà lưu luyến, hôn môi lên đường xương quai xanh gợi cảm, rồi dần dần di chuyển xuống cặp nhũ thịt đầy đặn, trắng trẻo đang không ngừng run lên theo từng nhịp thở.
Hắn nhìn chằm chằm vào hai viên anh đào phấn nộn, nhỏ xíu đang đứng thẳng, ngạo nghễ vươn cao trên bầu ngực tuyết trắng no đủ của thiếu nữ. Cảnh sắc ấy như một liều mị dược chí mạng, thu hút hắn háu đói lao vào nhấm nháp.
“Ân… Không!” Hướng Oánh lập tức mềm nhũn hai chân, eo vặn vẹo. Tại sao chính mình ngày thường trong lúc tự an ủi, có tự tay sờ nắn thế nào cũng sẽ không sinh ra cảm giác tê dại kịch liệt như thế này? Tại sao núm vú của nàng khi nằm trọn trong chiếc miệng nóng rực của người đàn ông này lại sung huyết, kích động mà run rẩy bần bật lên như vậy!
Hướng Oánh ý đồ muốn trốn tránh khoái cảm quá lớn, nhưng cơ thể lại phản bội ý chí. Cõi thân nàng giống như cá chép lộn mình, thay vì lùi lại, nàng lại ưỡn ngực lên, dựng thẳng bờ ngực vĩ đại, đem càng nhiều những tảng nhũ thịt mềm hoạt, tinh tế dâng hiến, nhét sâu vào trong chiếc miệng đang đói khát của hắn!
Cố Yến Trì đương nhiên là ai đến cũng không cự tuyệt. Giống như một lữ khách sắp chết khát giữa sa mạc hoang vu bỗng chốc tìm thấy một ốc đảo cứu mạng, hắn nâng bầu ngực nàng lên, bắt đầu một trận điên cuồng hàm chứa, cắn nuốt, nhai nuốt. Khi dục vọng lên đến đỉnh điểm, hắn điên rồ dùng cả hàm răng cắn nhẹ, kéo lôi hai viên núm vú màu hồng phấn của nàng, kéo căng ra thật dài.
“Không ~” Hướng Oánh đau đớn giãy giụa, tiếng rên rỉ vỡ vụn. Đàn ông có kinh nghiệm làm tình đều mạnh bạo, thô lỗ như vậy sao? Nàng thấy đau quá, nhưng sự đau đớn ấy lại đi kèm với một cỗ khoái cảm tê dại chạy dọc sống lưng. Nàng sảng, sảng đến mức muốn bật khóc. Mơ hồ trong ranh giới giữa đau đớn và khoái lạc, nàng lại cảm thấy một loại khát khao khó chịu đến tột cùng.
Nàng ủy khuất đến mức hai mắt ngập nước, rưng rưng đỏ hoe. Cái dáng vẻ nũng nịu, yếu ớt của nàng lại càng rước lấy ngọn lửa thi ngược, tàn bạo trong bản năng của người đàn ông. Hắn dời miệng, đem bầu núm vú bên kia của nàng cũng dụng tâm chiếu cố, hút mút, liếm láp cho đến khi cả hai bầu ngực đều ướt sũng nước bọt, thủy tư tư sáng bóng, bóng loáng trong ánh đèn mờ ảo.
“Đều là hương vị của tôi.” Hắn ngẩng đầu lên, nhếch mép cười đầy sắc khí. Những ngón tay thô ráp của hắn miết miết, khảy khảy hai nụ hoa đã bị hắn liếm mút, thuần phục đến ngoan ngoãn sưng tấy. Hắn cố ý bôi thứ nước bọt còn sót lại trên núm vú nàng chà xát lên khắp bầu ngực. Sự dâm dục ngập tràn trong không khí khiến hắn có ảo giác rằng đêm nay, cảnh sắc này, tràn ngập sự đê mê không chân thật.

Bình luận (0)

Để lại bình luận