Chương 9

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 9

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Con Thú Trong Lòng
Đêm đó, Bạch Vi không tài nào ngủ được.
Cô nằm trên chiếc giường tân hôn rộng lớn, nhưng lại co rúm ở sát mép giường, cố gắng giữ khoảng cách tối đa với người đàn ông bên cạnh. Hắn nằm ngay sau lưng cô, hơi thở đều đặn, dường như đã ngủ say.
Nhưng cô biết, hắn chưa ngủ.
“Lăn qua lăn lại nãy giờ, không ngủ được à?”
Giọng nói trầm thấp của hắn vang lên trong đêm tối, ngay sát bên tai cô, khiến cô giật nảy mình.
Một cánh tay rắn chắc vòng qua eo cô, kéo cô vào lòng hắn. Tấm lưng trần của cô (dù qua lớp váy ngủ) lập tức dán chặt vào lồng ngực nóng rực, săn chắc của hắn.
“Anh… anh hai… em ngủ trên sàn được rồi…” Cô hoảng hốt giãy giụa.
“Sàn nhà lạnh lắm, em sẽ bệnh.” Hắn siết chặt hơn, giọng nói mang theo ý cười, “Hay là em sợ anh hai ăn thịt em?”
“Em…”
“Đừng nhúc nhích. Anh ôm em ngủ.” Hắn ra lệnh.
Bạch Vi cứng đờ. Hắn ôm cô quá chặt. Cô có thể cảm nhận rõ ràng từng đường nét cơ bắp của hắn, hơi nóng từ cơ thể hắn, và cả…
Không!
Một vật gì đó cứng rắn, thô to, nóng hổi, đang từ phía sau, hung hăng thúc vào mông cô.
Nó còn đang… giật giật.
Khuôn mặt Bạch Vi nóng bừng lên, đỏ lựng trong bóng tối. Lần này không còn là nghi ngờ nữa. Nó quá rõ ràng, quá trần trụi.
Ảo giác của cô về người anh trai “chính nhân quân tử” đã hoàn toàn vỡ nát.
“Anh hai…” Giọng cô run rẩy, gần như sắp khóc. “Anh… anh đã hứa… sẽ không bao giờ làm tổn thương em…”
Cô cố gắng dùng lời hứa của hắn để nhắc nhở hắn.
Bạch Hiển im lặng. Hơi thở của hắn trở nên nặng nề hơn. Hắn vùi mặt vào mái tóc mềm mượt của cô, hít một hơi thật sâu.
“Vi Vi,” hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc, ma mị như rắn độc, “Em phát hiện ra cái gì rồi?”
Hắn không những không chối, mà còn thừa nhận!
Bạch Vi sợ hãi đến mức không dám thở. Cô giả vờ như không biết gì, nhắm chặt mắt lại.
Hắn cười khẽ. Tiếng cười trầm đục, rung lên trong lồng ngực hắn, truyền thẳng vào lưng cô.
Hắn xoay người cô lại, đè cô xuống dưới thân. Trong bóng tối, cô không thấy rõ mặt hắn, nhưng cô cảm nhận được ánh mắt hắn đang thiêu đốt cô.
“Vi Vi,” hắn chậm rãi nói, từng chữ một, rõ ràng và tàn nhẫn, “Anh hai cần phải nói với em một chuyện quan trọng.”
“…Chuyện gì ạ?”
Hắn cúi sát xuống, môi gần như chạm vào môi cô, nhả ra từng lời:
“Thân thể này của em… Anh hai chuẩn bị muốn thao.”
ĐÙNG!
Một tiếng sét đánh ngang tai. Bạch Vi cảm thấy cả thế giới của mình đang nổ tung.
Thao?
Anh hai của cô… người anh mà cô kính trọng nhất… vừa nói cái từ đó? Với cô?
“Anh… anh nói cái gì vậy?” Cô lắp bắp.
“Em nghe không rõ sao?” Hắn cười, nụ cười giờ đây chỉ còn sự chiếm hữu điên cuồng. “Anh nói, anh muốn làm tình với em.”
Hắn còn tàn nhẫn hơn nữa, tiếp tục bồi thêm:
“Em có biết không? Thời điểm Chu Tử Nhược còn ở trong thân thể này, cô ta còn cầu xin anh hai thao cô ta đấy.”
Bạch Vi sững sờ.
“Nhưng anh không chạm vào,” hắn thì thầm, như thể đang ban ân huệ, “Anh giữ lại. Anh chờ đến lúc kết hôn. Anh cũng là đàn ông bình thường, Vi Vi à. Em nói xem, có đúng không?”
Hắn đang nói… hắn giữ sự “trong trắng” của thân thể này… không phải cho Chu Tử Nhược, mà là cho… cô?

Bình luận (0)

Để lại bình luận