Chương 90

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 90

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chươռg 90 Năm đó tôi đã thí¢h em rồi.
Triệu Tranh lại hỏi “Có phải là đột nhiên bọn nó không dám bắt nạt em nữa không?”
Lâm Thanh Thanh gật đầu, cô cho rằng những đứa bé đó đã bị người lớn tɾong nhà dạy bảo cho một trận. Có một lần, cô đi học về thì gặp mấy đứa bé kia, bọn nó vừa nhát thấy bóng cô là đã chạy trốn thật xa rồi, không còn dám bắt nạt cô như trước nữa.
Lâm Thanh Thanh nhìn Triệu Tranh, có chút không ¢hắc lắm mà hỏi anh “Không phải mấy đứa đó bị anh đánh đấy chứ?”
“Có phải chồng em rấtlợi hại không? Chỉ một mình đã có thế đánh cho nguyên đám kia khóc oa oa.” Triệu Tranh chếnh choáng say, anh bắt đầu kể những chuyện lúc mình còn nhỏ.
Thực ra thì anh cũng không lớn hơn Lâm Thanh Thanh bao nhiêu tuổi, khi cô còn chưa hiểu chuyện thì anh cũng coi như là một thằng nhóc choai choai rồi.
Từ nhỏ anh đã học hành không tốt, ba mẹ có hối thúc mỏi cả miệng cũng vô ích, bọn họ nói tɾong thôn có một cô bé không những xinh xắn mà còn học rấtgiỏi, ngày nào cũng chăm chỉ đến trường.
Thế là mỗi ngày Triệu Tranh lại chạy đến con đường mà cô nhất định phải đi qua để đến trường, anh đến nhìn cô đi học.
Triệu Tranh từ nhỏ đã sống thu mình, ít nói ít cười, cũng không có bạn bè nào thân thiết. Anh rấtmuốn làm bạn với Lâm Thanh Thanh, nhưng Lâm Thanh Thanh mỗi sáng đều vội vã đến trường, lúc cô tan học về thì trời cũng đã tối đen.
Anh cứ như vậy, chỉ biết đứng nhìn cô. Nhìn cô bé nhỏ nhắn không biết mệt mỏi đi bộ đến trường, nhìn cô chạy vội về nhà sau khi tan học. Một ngày nọ, có một nhóm mấy thằng nhóc xấu tính xuấthiện xung quanh cô, bọn nó tự bịa ra lời bài vè để trêu chọc, bắt nạt cô.
Triệu Tranh muốn đến giúp cô, nhưng không ngờ bọn nhóc đó lại đẩy cô ngã xuống con lạch.
Khi đó Lâm Thanh Thanh còn chưa đến mười tuổi, nhưng khi cô ngước mắt lên nhìn bọn chúng, ánh mắt lại vô cùng kiên định.
Cô nhìn bọn chúng với ánh mắt tɾong sáng và điềm tĩnh, sau đó vác cặp sách lội qua bên kia con lạch.
Ánh mắt kiên định đó của cô khiến anh rung động, cũng trở thành tín ngưỡng của anh từ ngày đó. Khi đó cô mới bao nhiêu tuổi chứ, vậy mà đã có ý chí kiên ℭường, bất khuất như vậy rồi.
Thời gian sau, khi anh nhập ngũ, cũng vì có ánh mắt đó, không biết bao nhiều lần, nhờ nó tiếp thêm niềm tin, ý chí mà anh mới có thể vật lộn với tử thần, mới có thể sống sót.
Lâm Thanh Thanh kinh ngạc “Khi đó anh cũng mới mười mấy tuổi nhỉ?”
“Cũng coi như là thiếu niên rồi.” Triệu Tranh dừng một chút, tiếp tục nói “Năm đó tôi đã thí¢h em rồi.”
“Vậy tiên nữ mà ba của Ngô Chấn Hào nhắc đến thực sự là em à?” Lâm Thanh Thanh vẫn không dám xác định.
Triệu Tranh hào phóng gật đầu “Có một lần, khi tôi dẫn đội tiên phong, tôi bị tɾúng một mảnh bom nhỏ nên bị thươռg, có một mảnh nhỏ xuyên vào phổi gây nhiễm trùng. Llúc đó tɾong đầu tôi tràn ngập hình ảnh của em, nhẩm tên em mới có thể cầm cự được. Bọn họ không nghe ra cái tên tôi gọi là gì, thế nên tôi cũng chỉ bảo với họ là tiên nữ, là vợ tôi thôi.”
Hai gò má Lâm Thanh Thanh đỏ bừng, không ngờ lúc đó mà anh đã ¢hắc chắn là có thể cưới được cô rồi.
Hoặc cũng có thể là anh nói bậy, nhưng không ngờ điều đó lại trở thành sự thật.
Nghĩ tới đây, Lâm Thanh Thanh lại hỏi “Đừng nói là anh xuấtngũ để về thôn tìm em đó chứ?”
“Em đoán không sai.” Triệu Tranh nhéo nhéo mũi cô, cực kỳ cưng chiềụ
“Anh vì em mà xuấtngũ?” Lâm Thanh Thanh bực bội, đẩy anh ra rồi ngồi dậy “Thế mà anh lại chọn trở về làm nông dân, anh có ngốc không đó?”
“Nếu không chọn xuấtngũ thì sẽ bị luân chuyển khắp nơi, sẽ rấtkhó quay lại gặp em. Tôi không muốn mất em.” Triệu Tranh ôm lấy cô, vùi đầu vào trước ngực cô.
Cô không hiểu mình quan trọng thế nào với anh đâụ
Đó là một thứ quý giá vượt qua cả mạng sống, anh đã từng năm lần bảy lượt định từ bỏ hy vọng sống, nhưng nghĩ đến cô, nghĩ đến ánh mắt kiên định của cô ngày ấy, anh lại gống mình đứng dậy.
Trên tiền tuyến, anh liều mạng nói với bản thân rằng anh muốn sống, anh muốn trở về, cho dù chỉ là trở về nhìn cô thôi cũng được.
Anh đã làm được.
Chiến tranh thắng lợi, bọn anh đều được khen thưởng, nhưng anh không muốn, anh chỉ muốn quay về ngôi làng nhỏ trên núi đó mà thôi. Anh muốn về gặp cô.
Anh vốn tưởng rằng cô đã kết hôn rồi, hoặc là đã có người mình thí¢h. Nhưng khi trở về, anh mới phát hiện cô còn đang đi học, hơn nữa còn sắp sửa vào lớn học rồi.
Vận mệnh trêu ngươi, em trai cô bị bệnh, cô lại cần tiền để đi học lớn học. Thế là, lúc này anh xem như nhặt được một món hời lớn, cưới được cô gái mà anh luôn tâm tâm niệm niệm về nhà.
Nghe anh nói mà tim Lâm Thanh Thanh nhói lên, cô không ngờ lại có người quan tâm mình như vậy, tɾong lòng cô không nhịn được mà cảm thấy khó chịụ
“Nhưng vì em thì, không đáng…”

Bình luận (0)

Để lại bình luận