Chương 90

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 90

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nó khác với việc đưa cô về trong đêm mưa hôm đó chỉ vì cảm giác tội lỗi. Anh không còn xem sự lo lắng cho cô là một lễ giáo cơ bản của con người nữa, họ đã không gặp nhau bốn ngày rồi, anh cảm nhận rõ cuộc đấu tranh nội tâm của mình khi anh nói với cô “Em về trước đi!”. Anh đấu tranh trong lòng, thấy cô cúi đầu bối rối mang giày anh mới nhận ra anh thích một Cố Nhan vô lý luôn chơi khăm anh hơn.

Khởi đầu của họ là một sai lầm, họ không nên bắt đầu. Nhưng sai lầm này khiến anh luôn vấn vương về nó, chưa ai từng làm vậy với anh ngoài Chu Ninh và dù sao anh vẫn luôn một mình như thế.

Có Cố Nhan bên cạnh, hai cảm xúc này đã đấu tranh liên tục và anh không thể tìm được lối thoát.

Hôm sau ở công ty, mỗi lần điện thoại cá nhân rung lên anh đều nghĩ đó là cô nhưng tất cả đều không phải, anh buộc mình không được đi tìm cô.

Anh kiên trì đến khi kết thúc công việc, sau đó bàng hoàng khi nhận ra mình đang lái xe về hướng nhà của Cố Nhan.

Trước cửa nhà cô, một chiếc Bentley quen thuộc lướt qua mắt anh. Chu Quân Ngôn thấy Cố Nhan đang ngồi trong xe.

Anh nghĩ rằng anh đã sai rồi, Cố Nhan chỉ có thể ngồi ghế phụ của anh thôi.

Chu Quân Ngôn nắm chặt tay lái và đi theo sau chiếc xe đó, cảm xúc ghen tuông gần như nuốt chửng anh.

Người nọ biết mình đang bị theo dõi nên khi anh đến bệnh viện thì đã không thấy họ đâu.

__ __ __

Chu Quân Ngôn nhìn Cố Nhan trêи hành lang tầng bốn của bệnh viện, cô cúi đầu và co mình lại.

Theo bản năng anh cảm thấy có gì đó đang sụp đổ. Sau khi nói xong câu nói kia, Chu Quân Ngôn cảm giác nỗi sợ hãi trong lòng vơi đi phần nào, anh tưởng rằng anh sẽ cảm thấy xấu hổ. Nhưng không, anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Chỉ là biểu cảm mong manh của Cố Nhan khiến trái tim anh rung động, ánh mắt cô vẫn vậy không thay đổi chút nào, chỉ là bây giờ nó chứa đầy nước mắt.

Chu Quân Ngôn giơ tay lên, anh muốn lau nước mắt trêи khuôn mặt cô, nhưng anh không thể.

Anh vuốt ve khuôn mặt cô khẽ nói: “Đừng khóc.”

Anh không hiểu tại sao anh cứ cảm thấy lúng túng.

Đôi mắt đẫm nước mắt của cô ánh lên sự đề phòng, Chu Quân Ngôn có thể nhìn ra được.

“Nói tôi biết, em đang nghĩ gì?” Chu Quân Ngôn chỉ nhìn cô như thế.

__ __ __

Cố Nhan cảm nhận được vị mặn của nước mắt, lần đầu tiên cô nghĩ: Nếu cô không ra nước ngoài thì tốt biết mấy, cô vẫn luôn ngoan ngoãn ở cạnh anh thì hay biết mấy.

Cô nhìn gương mặt điển trai trước mắt, đây là lần đầu tiên cô yêu một người, câu nói đó cô đã chờ đợi rất lâu, nhưng bây giờ cô lại cảm thấy đau lòng vì nó.

Sau nhiều đêm mất ngủ và lo lắng, trái tim Cố Nhan vẫn đập nhưng tình cảm đã nguội dần, tâm trí cô choáng váng, cô không biết những gì mình đã làm với Chu Quân Ngôn có đúng không nữa.

Cô nhìn anh, ánh mắt anh lúc này dịu dàng vô cùng, nhưng cô vẫn sẽ nhớ ánh mắt thờ ơ khi anh để cô rời khỏi nhà anh ngày hôm đó.

Chị gái ngồi sau cô đứng lên, bước ngang qua họ đi gặp bác sĩ.

“Ài, hai người vẫn còn trẻ, rồi sẽ lại có con thôi.” Cô ấy chỉ nghe được ba từ “mang thai ngoài đáy huyệt” do Cố Nhan nhắc tới nên nhất thời hiểu lầm khi thấy hai người trong tình trạng này.

Cảm giác xấu hổ đã mất từ lâu lần nữa xuất hiện trong đầu, trước khi Chu Quân Ngôn kịp phản ứng Cố Nhan đã nắm chặt tay anh.

“Em không mang thai, là Ô Long.” Môi Cố Nhan run rẩy nói, cô không muốn nhìn thấy những cảm xúc khác trong mắt anh, liệu anh có cảm thấy bất an như cô không? Kẹo cao su này thực sự tìm thấy một kẹo cao su khác để cố gắng dính vào anh.

Cô cố gắng nở một nụ cười: “Anh không cần phải sợ, nếu em thực sự mang thai thì chắc chắn em sẽ bỏ nó. Em từng nói với anh rằng sinh con rất đau đớn và em sợ điều đó. Vì vậy…anh không cần sợ.”

Khi nhìn vào ánh mắt lo lắng của cô, Chu Quân Ngôn cuối cùng cũng hiểu ý của từ “Đừng sợ.” khi cô ấy vừa nhìn thấy mình.

Cảm xúc dần lắng xuống, có thứ gì đó bất ngờ sụp đổ, phải mất một lúc lâu anh mới mở miệng nói: “Em nghĩ tôi sợ điều gì?”

Cố Nhan nghĩ: Em sợ anh nghĩ là em sẽ tìm một điểm tựa khác để cố gắng bám lấy anh.

Cô siết chặt tay, đôi mắt ʍôиɠ lung và sau đó cô nói nhỏ: “Không có gì, em về nhà đây.”

Trần Trạch Húc nhìn hai người từ xa mà nội tâm phức tạp vô cùng, anh ta không bước tới tránh làm phiền họ.

Chu Quân Ngôn thẫn thờ đứng dậy, Trần Trạch Húc đã đứng trước mặt anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận