Chương 90

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 90

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Minh Bạch tự nhiên lấy một quyển sách từ trên kệ sách xuống, anh không thích giữ cái bọc bìa sách cho nên thường vứt nó đi. Cái cảm giác sờ vào bìa giấy trơn nhẵn khiến anh sung sướng, càng tăng ham muốn đọc sách hơn. Minh Bạch thuận tay lật sang một tờ, anh nhìn tiêu đề: “Tôi yêu em, giống như yêu bầu trời đêm”, thiếu niên cảm thấy hứng thú, tiếp tục đọc tiếp, ngón tay dừng ở giữa câu chữ, bồi hồi di chuyển.
“Em càng cố tránh xa tôi, người yêu hỡi, tôi lại càng không thể kiềm chế tình yêu với em.”
Minh Bạch nhướng mày, yên lặng nghiền ngẫm câu văn này, hàm nghĩa trong đó khá đồng điệu với linh hồn anh, anh lại tiếp tục đọc tiếp: “Khi tôi tiến về phía trước, đã có dự cảm sẽ bị tập kích, tôi phản công lại, giành được chiến thắng, tùy thời tiến công.”
Đến khi đọc được dòng “Thậm chí tôi còn yêu cả sự lãnh đạm của em”, Minh Bạch mới ngừng lại. Ánh sáng từ bệ cửa sổ chiếu xuống trang sách trên đầu ngón tay, anh nhắm mắt lại, cẩn thận cảm nhận tình yêu nồng nàn qua từng câu chữ, Minh Bạch bắt đầu tưởng tượng khuôn mặt lạnh lùng của Chi Đạo, khoái cảm như thủy triều ập vào lòng anh.
Minh Bạch lật thêm vài tờ, đột ngột ngừng lại. Những câu văn trên trang giấy này dường như đã gõ vang cánh cổng ẩn chứa bí mật được giấu sâu trong lòng anh, ánh mắt thiếu niên nhìn chằm chằm như sợ bỏ sót chữ gì, đầu ngón tay lướt qua từng chữ một, sờ lên mực in màu đen rõ nét.
Thiếu niên đọc thầm: “Hãy để linh hồn đau khổ nhẫn nhục của tôi hóa thành giường đệm và nơi trú ẩn của em. Em hãy cứ dùng xiềng xích trói chặt tôi lại giống như tội phạm phải lao động khổ sai. Hãy coi tình yêu của tôi giống như kẻ nghiện rượu, vì kẻ nghiện rượu luôn như hình với bóng với bình rượu. Hãy coi tình yêu của tôi giống như dân cờ bạc say mê đánh bạc, giống như xác thối và giòi bọ, luôn quấn quýt bên nhau.”
Minh Bạch lại nhắm mắt lại một lần nữa, nhẹ nhàng khép cuốn sách lại, ôm vào trong ngực, hai tay nắm chặt.
Những dòng chữ trên bìa sách ló ra giữa hai cánh tay trắng nõn của anh.
《 Hoa khổ đau 》. Tác giả: Charles Baudelaire. (1)
______________________________
(1): Thi phẩm Les fleurs du mal (Hoa khổ đau) của Charles Baudelaire xuất bản lần đầu năm 1857 nhưng không được đón tiếp nồng nhiệt, vì nhiều bài thơ biểu tượng nhục tính, phản luân lý và đạo giáo, và cũng vì thế mà ông và nhà xuất bản đã bị đưa ra tòa và bị phạt vạ. Hoa khổ đau là một thi phẩm nổi tiếng của ông, mà chính tác giả đã bộc bạch thổ lộ: “viết với tất cả con tim và hận thù…” cho lý tưởng và nghệ thuật. Đó là những nối tiếp của đau thương, thất vọng, giày vò, xung đột, chán chường. Cuộc sống nghèo khổ, cô độc, bệnh hoạn, vô vọng trong một xã hội lạnh nhạt không ngõ thoát, không hội nhập được, đã làm thơ của Charles Baudelaire trở nên bi quan yếm thế tiêu cực và đôi khi huyền bí, lạnh lùng, khó hiểu, mang những hình tượng ma thuật, hoặc đượm màu triết lý khắc khổ. Ngôn ngữ thơ của ông phảng phất những ảo giác siêu hình, ẩn mật giữa hiện thực và hư vô.

Giữa tháng tư, kỳ thi lớn học đã đến sát gần.
Trong phòng học cực kỳ yên tĩnh, chỉ còn tiếng kim đồng hồ chạy lạch cạch, tiếng lật trang sách, và tiếng ngòi bút sàn sạt trên mặt giấy, tất cả hòa thành một bản hòa âm nhẹ nhàng sâu lắng. Tất cả mọi người đều đang vì cuộc sống tương lai mà phấn đấu, chuẩn bị gia nhập vào trận chiến sẽ quyết định vận mệnh của họ, ai nấy đều khẩn trương, hốt hoảng, hối hận,.. đủ các loại cảm xúc đan xen đấu tranh bên nhau mỗi ngày. Đôi khi họ cũng sẽ tự hoài nghi liệu bản thân có thể làm được hay không nhưng lại ngay lập tức nỗ lực kiên trì, mỗi người đều khát vọng được đứng trên đỉnh núi.
Nói đúng ra là đứng trên người khác.
Đôi khi sự ghen tị và so bì lại cung cấp cho chúng ta sức mạnh vô hạn để liên tục phấn đấu.
Chi Đạo ngoài ý muốn phát hiện ra phía sau trường học có một ngọn núi nhỏ, còn có các bậc thang được xây dựng cẩn thận để leo lên. Cô đã đi lên đó, một lần lại một lần, bước chân vững vàng san bằng mọi cỏ dại và bụi gai, quấy rầy những đụm lá cây đã yên lặng dưới mặt đất thật lâu.
Chi Đạo đứng trên mỏm đá bên cạnh vách núi, nhìn ra xa là núi non hùng vĩ vô cùng, xa hơn nữa là sương mù mù mịt. Sương mù bao phủ mọi cảnh vật, chúng luôn khiến con người tò mò đến tột cùng, muốn tìm hiểu xem đằng sau lớp sương khói mờ ảo đó là cảnh tượng như thế nào. Cũng không khó hiểu khi con người cứ muốn vượt qua hết tòa núi này đến tòa núi nọ. Sườn núi vây quanh thành phố, dòng sông mềm mại vắt ngang như chiếc thắt lưng của trời đất. Nếu ngắm nhìn chúng vào đêm tối, có thể nhìn thấy hằng hà vô số ánh sao như kim sa tỏa sáng lấp lánh trên mặt sông, làm sườn núi âm u cũng trở nên thơ mộng. Đứng từ đấy còn có thể mơ hồ trông thấy cây cầu, thật tinh tế. Ánh trăng bàng bạc nhàn nhạt tỏa sáng lung linh, cả thành phố Xuân Thành như được trời cao ôm trọn, cất vào trong tầm mắt.
Chi Đạo ngồi bên cạnh Minh Bạch, lót tạm tấm bìa cứng dưới mông. Cô dựa đầu lên vai anh.
“Minh Bạch, anh muốn học trường lớn học nào? À, em biết, nhất định là trường lớn học Bắc Kinh phải không. Lần trước anh bắt em xem một quyển tạp chí, anh đúng là kiểu trong ngoài bất nhất, miệng thì chính nghĩa nói là để em xem kĩ hoàn cảnh của trường học rồi tự mình suy xét, kỳ thật bên trong chính là muốn em thi vào cùng trường lớn học với anh?”
“Tự em quyết định là được.” Minh Bạch rũ mắt, che giấu cảm xúc trong nội tâm.
“Vậy em nhất định phải đỗ vào trường lớn học Bắc Kinh.” Chi Đạo trừng mắt liếc nhìn anh một cái, rồi lại chuyển tầm mắt nhìn về phương xa: “Em đương nhiên là muốn cùng anh đỗ vào một trường lớn học nổi tiếng nhất. Sau đó chúng ta sẽ cùng nhau tham gia các hoạt động của câu lạc bộ, tốt nhất là nên học cùng một ngành, như vậy chúng ta có thể đi học cùng nhau, cùng nhau thảo luận bài tập, anh cũng có thể giống như bây giờ, giúp em học bổ túc, chúng ta cùng nhau vượt qua kì thi tiếng Anh CET-4-6, sau đó…”
Chi Đạo trộm ngó thiếu niên bên cạnh một cái, giọng nói đột nhiên hạ xuống nhỏ xíu: “Chúng ta cũng không cần lén lút…”
“Minh Bạch, chúng ta đã hứa với nhau rồi đó.” Chi Đạo đột nhiên kéo ngón út của anh, cúi đầu ngoéo tay, lại nghiêm túc nhìn anh.
“Chúng ta phải chụp một bức ảnh chung dưới cây hoa anh đào đấy nhé.”
“Ừ.” Ánh mắt Minh Bạch vẫn lạnh nhạt, nhưng bàn tay lại nắm chặt lấy tay cô.
Chi Đạo nhìn thẳng vào đôi mắt của anh, muốn nhìn xuyên thấu ngụy trang của anh, nhưng cô chỉ nhìn thấy sự bình tĩnh trong đó. Chi Đạo tin tưởng Minh Bạch là thiên kiêu chi tử, là rồng phượng trong loài người (2). Những người lúc nào cũng ở địa vị cao thì đương nhiên cả về nội tâm và khí chất đều phải cương nghị hơn người bình thường rồi nhỉ? Cho nên Chi Đạo chỉ thầm cảm thán, cô vẫn không thể làm được như anh: Ngoài mặt yên lặng như cánh rừng rậm, nhưng bên trong lại ẩn chứa dã tâm to lớn.
(2): Thiên kiêu chi tử: Con cưng của trời, người gặp được rất nhiều may mắn, có được tất cả mọi điều tốt đẹp nhất trên thế gian.
Chi Đạo cũng từng nghi ngờ.
Minh Bạch là chàng thiếu niên khi đứng trên bục giảng thao thao bất tuyệt như một học giả thông tuệ, hay chàng thiếu niên lạnh lùng không nói một câu, cự người ngàn dặm khi đứng ở góc cuối của tấm biển quảng cáo trong trạm chờ xe buýt; anh là học sinh điển trai thánh khiết cấm dục trong lớp học, hay chàng trai ngượng ngùng đỏ mặt đỏ tai khi hôn môi. Phần lớn thời gian, Minh Bạch thể hiện sự lạnh nhạt thờ ơ, nhưng cũng có những lúc nhiệt tình, anh có thể lạnh lùng đến mức làm cho trái tim cô run sợ nhưng cũng có thể nóng bỏng đến mức hóa cô thành vũng nước. Một Minh Bạch sâu sắc ngây thơ, một Minh Bạch cao thượng thuần khiết không chạm vào những thứ dơ bẩn, lại là người phóng đãng không kềm chế mà hôn lên nơi tư mật của cô. Rốt cuộc tất cả bọn họ đều là Minh Bạch, hay bọn họ chỉ là một nhân cách trong anh?
Có khi, Chi Đạo thật sự khát vọng trở thành người như Minh Bạch: Người khác vĩnh viễn không thể nhìn thấu anh, ngay khi người khác cho rằng anh có dáng vẻ như thế này, thì ngay sau đó anh lại trở thành một dáng vẻ khác, khác một trời một vực với dáng vẻ lúc trước. Cứ như diễn viên vậy.
“Em nhất định sẽ nỗ lực.” Chi Đạo kiên định hạ quyết tâm.
Thành phố này, mảnh trời đất này, cô nhìn ra xa, ánh mắt dập dềnh sóng nước, lấp lánh ánh sáng kiên định.
Với thành tích của Minh Bạch, việc thi đỗ Bắc Đại là chuyện không cần bàn cãi, nhưng thành tích của cô thì vẫn đang mấp mé bên cổng trường. Bắc Đại, tương lai. Tương lai…
Chi Đạo nhẹ nhàng chớp mắt, giương mắt nhìn chàng thiếu niên bên người. Lông mi của anh thật dài, dày và dậm giống như vầng trăng non cong cong.
Dưới bề ngoài thông minh vững vàng, giờ phút này Minh Bạch đang suy nghĩ cái gì? Đang nghĩ thứ gì xấu xa sao? Giống như con người có làn da trắng nõn nhưng nội tạng lại đỏ rực tươi đẹp.
Tương lai ấy à…
Tương lai có anh.
Cùng anh ngồi trên đỉnh núi quan sát cuộc sống của tất cả mọi người.
Đây là thanh xuân sao? Thanh là ngây ngô, xuân là tốt đẹp. Là tấm chân tình vĩnh viễn kiêu ngạo tràn đầy sức sống, vĩnh viễn vẹn nguyên như thuở ban đầu:
Dòng nước lững lờ liên tục chảy về phía trước, một đường có ánh trăng làm bạn.
Chi Đạo nắm chặt tay Minh Bạch, muốn được bao bọc trong sự ấm áp của anh. Hai đôi bàn tay giao hợp với nhau, quấn quýt như bùn vào nước. Minh Bạch tiếp cho cô sức mạnh, bình ổn mọi bất an của cô, cũng khiến cô càng kiên định với hy vọng vào tương lai:
Minh Bạch, khi chúng ta hai mươi tuổi, 30 tuổi, 40 tuổi, một trăm tuổi,.. nhất định vẫn còn ở bên nhau.
17 tuổi, Chi Đạo là cô thiếu nữ hiểu thẳng, không cam lòng làm một người bình thường, khi đối mặt với mọi chuyện, cô luôn vĩnh viễn giữ lấy tâm thái lạc quan “Tất cả mọi chuyện rồi sẽ tốt lên”.
Thiềm cung chiết quế, kim bảng đề danh. (3) Không mất khí khái, không rơi thung lũng.
(3): Thiềm Cung chiết quế: Thành ngữ chỉ về việc thi đỗ của các trí sĩ
Gió mang theo hơi nóng, hôn lên gương mặt cô.
Chi Đạo nhẹ giọng nói: Đây mới là cuộc sống tươi đẹp mà cô muốn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận