Chương 90

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 90

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Đứa con gái ngoài giá thú của Tô Thế Niên ư?” Tống Chí Sính cao giọng, nhếch môi cười khinh miệt, “Sao? Anh thấy năm đó Tân Viện rùm beng chưa đủ nên tính đổ thêm lửa thiêu rụi cả hai họ à?”

Tống Đĩnh Ngôn không phủ nhận, trầm giọng nói: “Tôi nghĩ ông đang nhầm lẫm gì thì phải.”

Tống Chí Sính sửng sốt.

“Tôi đến đây không phải để hỏi ý kiến của ông.” Tống Đĩnh Ngôn nhìn ông ta, mỉm cười, “Tôi chỉ đến báo cho ông biết, tốt nhất là ông đừng nhúng tay vào chuyện này.”

“Nếu bức bách tôi quá đà, thì tôi cũng chẳng cần cái danh họ Tống này đâu.”

Tống Chí Sính trông hết sức kinh ngạc, “Tống Đĩnh Ngôn, con…”

Anh thôi không nhìn nữa, xoay người toan rời khỏi đây, nhưng vừa cầm vào tay nắm cửa thì dừng lại. Bẵng đi hai giây, anh mở miệng nói với người đàn ông đứng sau bàn, thong thả mà chắc nịch.

“Tôi muốn cưới cô ấy.” Anh nói, “Không ai trong các người ngăn được đâu.”

Tống Đĩnh Ngôn và Cố Khê Viễn ở lì trong văn phòng của Chung Ý suốt hai ngày đẵng đẵng, sau lúc nửa đêm, Cố Viễn Khê không gồng gánh nổi nữa, nằm vạ vật trên sô-pha ngủ bù.

Hai người còn lại dán mắt vào mớ số liệu đang thay đổi từng giây trên máy tính, đằng sau những đường biến động này là hàng chục tỷ tài sản hoạt động, họ không được phép mắc một sai sót nào.

Tống Đĩnh Ngôn nhấp một ngụm cà phê Espresso, đánh tan cơn buồn ngủ, nghiêng đầu nhìn Chung Ý, “Cậu cũng đi nghỉ tí đi.”

“Tôi không phải tên đần Cố Khê Viễn.” Chung Ý ném một viên kẹo vào miệng, chống cằm cười đểu cáng, “Cuộc chiến thương mại ngàn năm có một kích thích thế này, tôi bỏ làm sao được.”

“Cảm ơn cậu.”

“Khách sáo thế để chi.” Chung Ý cắn nát viên kẹo, vị ngọt lan tỏa trong miệng, cặp mày rậm nhướng lên, “Nếu có lòng thì cho chúng tôi gặp người đẹp bị cậu giấu kín mít đi.”

Tống Đĩnh Ngôn cười: “Rồi sẽ có cơ hội.”

“Thôi, bớt bớt mấy lời có lệ giùm.”

Tống Đĩnh Ngôn đang định mở miệng thì di động chợt sáng lên, anh cúi đầu nhìn vài giây, sau đó phức tạp cầm di động ra ban công.

Chung Ý thấy vẻ mặt anh là lạ, có điều anh ta không hỏi, bóc một viên kẹo khác bỏ vào miệng.

Khoảng năm phút sau, Tống Đĩnh Ngôn cầm di động trở lại. Trông anh có vẻ bình tĩnh, nhưng nếu lắng tai thì có thể nghe được sự khấp khởi: “Tổng tài chính lại tăng thêm hai tỷ nữa.”

Chung Ý sửng sốt, “Người nào hào phóng đỡ đần mình đúng lúc thế?”

Tống Đĩnh Ngôn hướng ánh mắt bình tĩnh ra ngoài cửa sổ, đôi môi mỏng nhả ra ba chữ, “Nhà họ Tô.”

Năm phút trước, Tân Viện gọi đến, bỏ qua luôn bước chào hỏi cơ bản, đi thẳng vào đề: “Tân Dật sang Đức rồi.”

“Cháu biết.”

“Nếu để cụ Tân can thiệp thì phần thắng của cháu sẽ rất thấp.” Hơi thở bà ta trở gấp, giọng có phần run rẩy, “Một khi Tân Dật hớt gọn tiền của cháu, Tô Anh sẽ là người hy sinh trước nhất, vậy nên Tống Đĩnh Ngôn, cháu không thể thua được.”

Tống Đĩnh Ngôn kiên định, “Cháu sẽ thắng.”

Giọng Tân Viện truyền vào tai anh qua ống nghe, nhỏ mà rõ, “Dù thế nào Tô Anh cũng là con gái của Tô Thế Niên, nhà họ Tô sẵn sàng đầu tư cho cháu, cháu thiếu bao nhiêu cứ việc nói.”

Bà ta dường như đã hạ quyết tâm: “Nếu vẫn không đủ thì còn có dì, nhất định không thể để chị ta thắng được, bằng không chúng ta sẽ tiêu đời hết.”

Khoản tiền từ nhà họ Tô nhanh chóng được gửi vào tài khoản. Tân Dật vừa hạ cánh ở Đức, chưa kịp gặp cụ Tân thì cấp dưới đã gọi đến, run rẩy báo lại chuyện này.

Bà ta đứng sững tại trận, con ngươi xanh thẫm giãn lớn, ngờ vực hỏi lại mấy lần, hai chân mềm nhũn khuỵu xuống, được trợ lý đứng đằng sau lanh tay lanh mắt đỡ kịp.

“Giám đốc Tân?”

Bà ta cố dằn cơn thịnh nộ, lẩm bẩm, “Gọi cụ Tân ngay cho tôi.”

“Dạ?”

“Cô điếc à?” Tân Dật rống lên, giáng cho trợ lý một cú tát vang trời, rồi trở tay vả thêm cú nữa như chưa hết tức, đầu cô trợ lý ong ong, hai má nóng rát, nước mắt lưng tròng, không dám khóc thành tiếng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận