Chương 90

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 90

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bà cụ nghe thấy thế ý cười càng sâu, đặt đũa xuống, uống một ngụm canh giải khát, nói
“Mẹ vốn muốn đợi ăn cơm xong lại nói, nhưng không nhịn được. Dì Tô con mới gọi đïện cho mẹ, nói con gái bà ấy về nước, nhận lời mời đến lớn học C làm giáo viên, chính là Quách Tiêu Thuần, con nhớ rõ không? Năm nay con bé hơn ba mươi, còn độc thân…”
Tô Hoan vừa ăn vừa xem diễn, nghe thấy đoạn sau cảm thấy không đúng, cô nuốt miếng thịt tɾong miệng hỏi
“Bà nội, bà muốn giới thiệu đối tượng cho cha cháu sao?”
Bà cụ khen ngợi “Phản ứng của cháu đúng là nhanh nhạy.”
Tô Hoan lập tức không muốn ăn, ném đũa không hé răng.
Tô Vọng Chươռg cũng lạnh mặt, nhíu mày nói “Mẹ, chuyện của con không cần mẹ nhọc lòng.”
“Cái gì mà không nhọc lòng.” Bà cụ vốn còn cười tươi, chỉ tɾong nháy mắt ủ rũ, nếp uốn trên mặt nhăn lại, nói “Từ Ngữ không chịu tái hôn với con, đương nhiên là mẹ phải nhân lúc còn sớm tìm đối tượng giúp con. Con còn trẻ, lại cưới thêm một người trở về, thêm con trai cho Tô gia chúng ta…”
“Mẹ.” Tô Vọng Chươռg cắt ngang lời bà ta nói, nói “Chuyện này dừng ở đây thôi, sau này đừng nhắc lại nữa, con sẽ không cưới người khác, cũng không có con nữa, Tô Hoan chính là người thừa kế duy nhất của con.”
Bữa cơm này chưa xong, ba người tan rã tɾong không vui.
Tô Hoan không quấy lấy cha ngọt ngấy, lên lầu đi thẳng về phòng mình, còn thuận tay khóa trái cửa.
Cô cho rằng đuổi một kẻ thứ ba đi, thì có thể kê cao gối mà ngủ, hiện giờ xem ra, mình quá ngây thơ.
Cha ly hôn, hiện giờ còn độc thân, hắn có thể lại cưới bất cứ lúc nào, lại sinh thêm con, đó là chuyện quang minh chính lớn.
Mà tư tình giữa cô và cha, vĩnh viễn không thể để lộ ra ánh sáng, vĩnh viễn danh không chính ngôn không thuận.
Tô Hoan bị phân tích của mình làm cho buồn bực, cầm lấy gối ôm hươu cao cổ trên giường ném loạn một lát, vẫn chưa hết giận, sau đó cầm lấy di động mở wechat, nhắn tin cho Hứa Tình Tình
“Chị em à, có đến quán bar chơi một lát không?”
Trèo lên giường đợi mấy phút, Hứa Tình Tình nhắn lại “Chị em à, cậu muốn đàn ông đến điên rồi sao?”
Tô Hoan lười đánh chữ, gửi giọng nói “Rốt cuộc có đi hay không?”
Đối phươռg cũng trả lời bằng giọng nói “Không đi, mấy ngày nay mình mệt chết mất, chỗ nào cũng không muốn đi, chỉ muốn nằm trên giường ngủ.”
“Mẹ kiếp, có phải là chị em tốt hay không?” Tô Hoan căm giận.

Bình luận (0)

Để lại bình luận