Chương 90

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 90

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cô thì biết cái gì, đừng có tự cho mình là đúng!”

Phong Nghị bóp cổ cô, sắc mặt căm hận dữ tợn cười,

“Cô căn bản không được trải qua thứ cảm giác khống chế được người khác nó vui sướng tới cỡ nào đâu! Tất cả mọi thứ là của tôi! Tôi là chúa tể, làm chủ được tất cả mọi thứ, ngay cả việc nghiện ma túy của cô! ”

Phong Nghị đột nhiên mở to mắt, cúi đầu chậm rãi nhìn xuống.

Tả Đồng cong môi, cầm con dao nhỏ gọt hoa quả trong tay đâm thẳng vào ngực anh ta, xoáy theo chiều kim đồng hồ sang phải, dao xoắn một vòng trên ngực, áo sơ mi trắng ướt đẫm máu, đỏ tươi một mảng, càng ngày máu càng ộc ra nhiều, thấm ướt cả áo sơ mi.

“Cô…..”

Vừa dứt lời, trong miệng liền trào ra một cổ máu tươi, mồm miệng đau đớn há ra, gục xuống vì nghẹt thở, tưởng như sắp tắt thở đến nơi.

Đau quá.

Phong Nghị ôm lấy con dao đang găm vào trong ngực mình, hai chân mềm nhũn, nặng nề quỳ trên mặt đất, kinh hãi trợn to hai mắt, tay run run không dám rút ra.

Tả Đồng ngồi xổm xuống, véo cằm anh ta bằng động tác vừa nãy, nâng lên, nhìn Phong Nghị mỉm cười một cách kiều diễm, lời nói ác động trong miệng phun ra.

“Chết đi, đồ tiện nhân.”

Đột nhiên, cô thẳng tay rút con dao ra khỏi ngực anh ta, máu phun tung toé, Phong Nghị che ngực ngã xuống đất, trừng lớn đôi mắt đỏ hoe nhìn cô, vẫn giữ nguyên tư thế này, trơ mắt nhìn cô ném con dao xuống, từng bước đi dọc trên đường cái càng lúc càng xa.

Dưới ánh hoàng hôn, bóng lưng gầy gò đổ dài trên mặt đường, váy ngủ nhẹ nhàng bay trong gió, chỉ còn lại bóng người, rồi cũng từng chút một biến mất.

Tả Đồng đi chưa được mấy bước, liền che lại ngực bắt đầu thở dốc, bóp chặt cổ chính mình, dựa vào thân cây ven đường, ánh mắt càng lúc càng mờ mịt.

Muốn, rất muốn.

Cơn nghiện ma túy lại phát tác, cô thống khổ bất kham tự bóp cổ mình, rồi ngã xuống đất, dùng năm ngón tay bám lấy đám cỏ ven đường, dùng móng tay sắc nhọn đào bới đất, không ngừng xoay người lăn lộn, trong miệng rên rỉ khó chịu.

Loại cảm giác này giống như đang sắp chết khát mà không được uống nước, khó chịu vô cùng, cô co chân lại duỗi tay ấn vào cái đinh bị đóng trên mắt cá chân, ép bản thân cảm thấy đau đớn, như vậy mới có thể tỉnh táo thêm đôi chút.

“A… a a a a a a a a!”

Đau quá, cô buông lỏng tay ra, tuyệt vọng kéo lấy cổ áo của mình, một tay nhéo nhéo cổ đến đỏ bừng, mất khống chế nằm gục ở ven đường khóc rống lên.

Cầu xin…Ai mau tới cứu cô, loại cảm giác này thật sự khó chịu, cô không muốn tiếp tục trở thành con nghiện, không muốn bị chích thuốc nữa, vì cái gì mà mãi không cai được….

Chút chạng vạng cuối cùng, khi đau đớn thống khổ dần dần biến mất, chiếc váy ngủ màu trắng đã dính đầy rác rưởi. Tả Đồng dồn dập thở hổn hển, đôi mắt mơ hồ khi nhìn bóng đêm dâng lên, những vì sao phía xa bắt đầu bắt đầu lập loè, từng chút từng chút, rồi càng ngày càng nhiều.

Chậm rãi, cô từ dưới đất bò dậy, bám lấy loạng choạng đứng lên, cong eo che lại ngực, thân thể gầy gò như một cái thây khô.

Tả Đồng mồ hôi đầy đầu, muốn chết luôn cho rảnh nợ.

“Không được, chưa thể chết được, còn hai người cuối cùng, phải tiễn bọn họ đến địa ngục.”

Tả Đồng trở về biệt thự, lê thân thể sắp phế bỏ dọc theo đường đi, lảo đảo đi tới trước cổng lớn, đèn biệt thự không sáng, giống như một tòa lâu đài cổ u ám, cả người hầu ở cổng cũng đều không thấy. Xung quanh đìu hiu vắng vẻ, như thể chưa từng có ai sống ở đây.

Cô đẩy cánh cửa sắt về phía trước, kẽo kẹt một tiếng, cánh cổng từ từ mở ra.

Cô vừa mới trốn đi, như thế nào nơi này liền trở nên quái dị, chung quanh nồng nặc toàn mùi máu, chẳng lẽ hắn đem đám người hầu tàn sát hết thảy sao? Đồ súc sinh bất nhân đó.

Nhưng khi bước đến cửa, phát hiện bên trong mùi máu càng hăng, cúi đầu nhìn thì máu từ chân đã chảy ra đây rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận