Chương 90

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 90

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hòa Uyên bực bội dựa vào vách tường, nghe được bên trong truyền đến thanh âm.

Bang —— bạch bạch —— bang.

Đó là tiếng động gì không cần nói cũng đã quad rõ ràng.

“Phải đợi bọn họ thao xong?” Hi Dư nhỏ giọng hỏi.

“Tôi chỉ là cảm thấy người nằm ở trên bàn có chút quen thuộc.”

“Cậu nói như vậy…” Hi Dư thấy được trên bụng nữ sinh phồng lên: “Kia chẳng phải là 4405 sao?”

Nghe được lời này Hòa Uyên xông tới đẩy hai người ra, trừng lớn đôi mắt gắt gao hướng bên trong nhìn chằm chằm, chờ đến khi hắn thấy anh trai hắn nâng lưng Rina, đem người đã ngủ ôm vào trong lòng ngực, động tác như ôm đứa trẻ không có gì khác biệt, nhưng hạ thể lại gắt gao giao hòa, làm hình ảnh đều có vẻ cực kỳ không hài hòa .

“Thao —— ngô!”

308 bưng kín miệng hắn , gầm nhẹ: “Cậu mẹ nó còn có muốn mở khóa không!”

Hắn dùng cánh tay gắt gao kiềm chế cổ Hòa Uyên: “Tôi nói cho cậu biết, cậu dám kêu ra tiếng tôi liền đem cậu đánh chết, đồ thối tha cậu tưởng tôi không nghĩ như cậu sao!”

Hòa Uyên hít thở không thông hai mắt trừng lớn, tơ máu gắn đầy, nhưng hắn trong mắt chỉ có thù hận. Nhìn chằm chằm kẹt cửa, nhìn Tưởng Tự Trạc như thế nào đem người đang hôn mê làm cho tỉnh lại, ôm cô hôn môi miệng lưỡi giao hòa, say mê hưởng thụ ở nộn hương trong thân thể Rina, tháo mắt kính xuống hắn chính một tên bại hoại!

“Thật chặt ..ưm.”

“Ngô anh trai, anh trai.” Rina bị hắn hôn thở không nổi, không ngừng muốn nghiêng đầu tránh né, nhưng lại lần lượt bị người đem đầu kéo lại, bức cô vươn đầu lưỡi triền miên, hút lưỡi, ở trong miệng cùng lưỡi hắn lôi kéo.

“Ô.” Đầu lưỡi đau quá.

Khoảng cách qua gần, trước mắt nàng bóng dáng một mảnh mơ hồ, cảm nhận được tiếng hít thở của hắn, dương vật cũng không ngừng xâm lấn thân thể, cả người đều phá lệ khó chịu.

“Anh… Anh trai.” Cô không nghĩ tới, lại bị một người bác sĩ bắt lại thao, huống chi còn là người vẫn luôn gọi cô từng tiếng em gái.

“Nghe lời.” Tưởng Tự Trạc một lần nữa đem cô đè chặt ở trên mặt bàn, môi hôn lên trên trán đã đỏ lên còn thấm ra một lớp mồ hôi mỏng,bàn tay to ôn nhu ở trước ngực vuốt ve, móng tay khảy khảy lên đầu vú, khiêu khích thân thể mẫn cảm.

“A ân.” Rina gắt gao túm cánh tay hắn, hai chân mở ra, hắn vùi đầu ngậm lấy đầu vú, dùng sức hút, cô nhịn không được bắt lấy tóc ngắn của thở ra một tiếng kiều suyễn.

Rina cao trào đến cuộn tròn ngón chân, mệt mỏi nằm liệt trong lòng ngực hắn, đầy đầu mồ hôi mỏng bị một đôi bàn tay to vuốt ve lau khô.

“Anh trai, ô.”

Không có mắt kính che đậy, hai mắt lười biếng có ý cười, ôn nhu hồ đồ, cô bị đặt trên hai chân hắn, ngồi ở ghế dựa ôm lấy cô lên xuống di động, dâm thủy cắm ướt dưới thân hai người, chất lỏng dính nhớp giao hòa, bạch bạch ném thanh âm vô cùng vang dội.

“Lại nhịn một chút.”

Tiếng hít thở Tưởng Tự Trạc tăng thêm, cúi đầu dán lên cổ cô, Rina bắt lấy quần áo trên đầu vai hắn, khóc lớn như một đứa trẻ, tốc độ cọ xát quá nhanh, hoa huyệt đè ép phập phập phồng phồng, toàn thân đều mệt mỏi, thật là khó chịu.

Cô thật sự rất muốn ngủ, lúc hắn bắn ra , lại thêm một lần cao trào, tinh dịch ma sát trong thân thể, cả người đều chấn động, Tưởng Tự Trạc đem cô ôm thật sự chặt.

“Ngoan đều cho em…… Tất cả đều rót cho em! Ngoan ngoãn chịu.”

Rina bị vây trên đầu vai hắn, sau khi tinh dịch rót vào, rốt cuộc cũng chờ đến khi động tác hắn dừng lại.

“Em muốn ngủ Tưởng ca ca, buồn ngủ quá, buồn ngủ quá.” Cô chui vào ngực hắn, dùng cái trán cọ cọ hắn, vô tội khóc.

Tưởng Tự Trạc mềm lòng vỗ vỗ đầu cô: “Ngủ đi ngủ đi.”

“Anh trai không cần thao em, chờ em tỉnh lại…… Lại thao em, anh trai.”

Hắn bật cười đáp lại: “Được.”

Qua một giờ, cuối cùng cũng chờ được đến khi bọn họ đi rồi.

308 tìm được chìa khóa, mở ra còng tay cùng xích chân cho mình.

Bốn cái xích sắt rầm rơi trên mặt đất. Hòa Uyên đem chìa khóa ném vào ngăn kéo, xoay người vội vàng đi ra ngoài.

308 ở sau người kêu hắn: “Nếu bây giờ cậu cứ như vậy đi tìm người, muốn đem cô đoạt về, cậu nhiều lắm cũng chỉ là trên chân thêm nhiều một cái xích mà thôi, cậu cho rằng cậu có thể tìm được lý do gì để độc chiếm cô sao?”

“Đó là anh trai của gia! Anh ấy ——”

“Là anh trai cậu thì như thế nào.” 308 ánh mắt nhìn hắn như là đang xem ngốc tử: “Cậu vừa rồi tay chân mang xích sắt, không phải cũng là do anh trai cậu đồng ý sao, hơn nữa anh ta còn đem tư cách người ở ký túc xá của cậu hủy bỏ.”

Cái hay không nói, nói cái dở, hắn phẫn nộ mặt đỏ lên.

Nhưng lời hắn nói cũng không phải không có đạo lý, anh trai hắn nhất định sẽ nghĩ biện pháp đem xích tròng lên người hắn, nói không chừng còn cô tình để cho hắn nhìn thấy cảnh bọn họ làm tình.

“Mẹ nó, mẹ nó!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận