Chương 90

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 90

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Đèn tắt, thầy giáo hắc hóa-ing, lời mời của học sinh đến câu lạc bộ, thỏ nhỏ múa cột (phần 2)
Biểu cảm trên gương mặt Mộc Vọng Tồn càng lúc càng lạnh, ánh mắt giống như tảng băng ở Bắc Cực, bản ghi chép số liệu bị cậu ta nắm chặt trên tay gần như bị kéo rách, tinh thần cứ như một cây cung bị kéo căng, mỗi một khối bắp thịt trên dưới cơ thể đều căng thẳng, xung quanh cậu ta lúc đó cứ như bị một màn sương đen dày đặc bao bọc, trong bóng tối điên cuồng mang theo tuyệt vọng và sự yếu ớt.
Tựa như hy vọng trong nháy mắt bị dập tắt vậy.
”Nếu như em nói, em vẫn còn muốn tiếp tục học tiến sĩ với thầy thì sao?” Giọng nói của Mộc Vọng Tồn khàn đến cực điểm, ánh mắt chăm chú nhìn vào Lâm Tri Dịch, Mộc Vọng Tồn tựa như đang cố giãy giụa một lần cuối cùng, lại giống như đang thử thăm dò một chút.
”Làm thầy rất mệt, sau khi dạy hai đứa tốt nghiệp xong, có thể thầy sẽ chuẩn bị nghỉ ngơi một chút, có lẽ sẽ đổi một thành phố khác, hoặc là cứ ở lại, đợi đến một ngày thầy và sư nương của mấy đứa thật sự thích một thành phố nào đó thì sẽ đến đó định cư, vấn đề nghề nghiệp thì để sau này rồi nói.” Lâm Tri Dịch lắc đầu một cái, vẫn ôn hòa như vậy.
Nhưng Mộc Vọng Tồn cảm cảm thấy trong lòng mình bị dội một chậu nước lạnh như băng, trái tim của cậu ta trong nháy mắt bị nước đá làm cho nguội lạnh, từ đầu đến cuối đều lạnh lẽo.
Ngôi sao bị dập tắt.
Không phải là vì bị che khuất.
Không phải là vì yếu tố con người.
Bởi vì ngôi sao của mình…
”Không cần.” Bỗng nhiên Mộc Vọng Tồn thả lỏng cơ thể, bình tĩnh cầm lấy số liệu, lắc đầu một cái: ”Không cần làm phiền thầy nữa, em không định tiếp tục học với những giáo sư khác.”
Lâm Tri Dịch không nói gì, Mộc Vọng Tồn cầm sổ số liệu, rời khỏi phòng làm việc.
Ngồi trên ghế làm việc một hồi nhưng Tô Mộc bên trong vẫn không bước ra, Lâm Tri Dịch dứt khoát đứng dậy đi tới, gõ cửa một cái.
”Sao vậy?!” Tô Mộc hôm nay giống như ăn phải pháo.
Nhưng ánh mắt vẫn trong suốt ướt nhẹp, lúc nhìn người khác luôn khiến người ta không nhịn được mà nghĩ tới con nai con đáng yêu nhu hòa, vành mắt còn hơi đỏ ửng, mang theo sự lười biếng sau khi làm tình, lại giống như con mèo nhỏ vừa mới tỉnh ngủ đang đứng dậy ưỡn hông, mặc dù nhìn qua trông rất hung dữ, nhưng mà…
Hơn nữa còn đang mặc quần áo của anh, ống tay áo xắn lên một vòng, quần cũng xắn lên một vòng, lủng lẳng trên người, không hề vừa vặn, mà trong mắt Lâm Tri Dịch, cậu mặc còn đẹp hơn cả anh.
”Thế nào?” Ánh mắt của Lâm Tri Dịch dịu dàng, kéo Tô Mộc đang ăn pháo vào trong ngực: ”Lúc nãy nóng lòng lo lắng cho em, không để ý lắm, cậu ấy cũng đi theo, xin lỗi em nhiều.”
”Vậy còn buổi sáng thì sao?” Tô Mộc cố gắng khắc chế mình, không để cho sự hoảng loạn trong lòng mình biểu hiện ra ngoài, vẫn giữ một dáng vẻ hùng hổ dọa người: ”Có phải anh hoài nghi em không?”
Không sai, chính là hoài nghi cậu!
Mau nói ra ngay bây giờ đi!
Sau đó làm rùm beng lên!
Sau đó liền ly dị!

Quyển 1 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận