Chương 90

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 90

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phụt… Phụt phụt phụt… Mật hoa phun tưới tràn lan khắp huyệt động, lan tràn ra khắp môi lưỡi, cổ vai Trác Viễn vô cùng ướt át dâm diễm.
“Á…..Aaaaa…..Á…..Aaaaa…. Ngứa Nóng Ô ô ô… Ngứa quá ô ô ô… Nóng nóng nóng Rát thiếp Rát lỗ nhỏ quá Ô ô ô…”
“Đừng nữa mà Đừng Viễn Tha cho thiếp Thiếp sắp chết rồi Ứ Ứ Ứ….Ứ Ứ Ứ… Ứ ư ư ư…”
“Ứ ư ư ư… Ô ô ô… Ứ ư ư ư ư ư…” Vô Ương khóc nấc, hai chân thon dài quỳ bò nhếch nhếch vểnh vểnh mông nhỏ cố gắng thoát khỏi gọng kìm của hắn, mật huyệt bị Trác Viễn mút hôn cắn nghiến đã trở nên sưng đỏ phập phều co rút phun ra mật hoa liên tục không ngừng nghỉ.
Đôi tay mảnh khảnh yếu ớt nắm ghì lấy chăn đệm cố trườn người lên trước tìm đường thoát thân.
Gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng đượm huyết sắc, dục hỏa thổi bừng lên da thịt ửng hồng tri8n mướt của nàng.
“Ứ ứ ứ… Cứu mạng Cứu mạng Ứ ứ ứ… Ô ô ô…Ứ Ứ Ứ…” Nàng ngửa đầu khóc gào vô cùng nghẹn ngào, chưa từng trải qua hoan ái như nàng, lần đầu thừa hoan lại phải thừa nhận sóng triều khủng bố đến từ môi lưỡi của Trác Viễn.
Sướng khoái ầm ầm đổ ập trên thân thể nhỏ nhắn của nàng, theo đó là ham muốn đói khát chưa từng có. Lỗ nhỏ muốn lập tức có thứ gì đó lấp đầy cọ rửa cơn ngứa ngáy rát buốt khó chịu.
“Hư… Đã Thật sự quá mức mê hồn Hưm… Hực hực…” Trác Viễn thở dốc hồng hộc hồng hộc, đôi tay cứng rắn buông tha cho nàng, hắn ngồi dậy lật lại thân thể quỳ bò nhìn về hướng vật nhỏ đang quằn quại kêu khóc.
“Ô ô ô… Ngứa quá Ô ô ô… Chàng mau thọc vào Mau lấp đầy Ngứa quá Ô ô ô…” Vô Ương giật nẩy nẩy thân thể, quỳ bò trườn tới trường lui, khóc nấc nghẹn ngào vô khùng khổ sở.
Hai bàn tay nhỏ của nàng đã thò xuống nơi tư mật ướt đẫm chà sát moi móc lung tung, như muốn thọc cả bàn tay vào trong lỗ nhỏ của chính mình mà gãi ngứa.
“Hư…Hừm… Nàng đừng cào loạn ” Trác Viễn giật mình chụp vội lấy hai bàn tay muốn thọc luôn vào lỗ nhỏ của nàng.
Hắn lập tức quỳ bò đến đè áp lên thân thể co giật nẩy nẩy gào khóc không ngừng, hai đầu gối chen vào mở rộng đôi chân thon dài của nàng dang ra, hai ống quyển đè ép hai bắp chân nhỏ đang run rẩy đá đạp lung tung.
Bàn tay trái ghì lại đôi tay táy máy loạn xạ áp xuống mặt giường, tay phải điều chỉnh cự căn thô dài sưng lớn nóng bỏng nhấp nhấp nhẹ muốn nhét vào lỗ nhỏ đang rỉ rả chảy nước của nàng.
“Ô ô ô… Chàng mau vào Mau vào Ta muốn nuốt nó Muốn nuốt vào Ngứa quá ô ô ô…” Cảm nhận được đầu nấm nóng bỏng của hắn ma sát qua lại bôi lên mật dịch, mông nhỏ của nàng liền đói khát giật nẩy nẩy nẩy lùi gấp về phía sau muốn nuốt trọng thứ thô lớn đó để giảm bớt cơn ngứa cuồng loạn đang bao vây lấy nàng.
“Hư… Gruuu… Vật nhỏ ngu ngốc Từ từ… Nàng trực tiếp nuốt vào sẽ rách mất Hư…”
Bộp bộp bộp… Trác Viễn tức giận giật lùi cự căn thô dài mông nhỏ tham lam lại thích làm loạn của nàng.
Hắn không muốn trực tiếp thọc vào sao? Hắn mới là gấp đến chết đây này Nàng gấp cái gì mà gấp? Mới liếm mút có chút đã khóc la om trời rồi, hừ
“Ô ô ô… Thiếp muốn Ngứa quá Ngứa ô ô ô…”
Hắn vừa cầm lấy nấm đầu nhấn nhấn nhấp nhấp nhẹ nơi cửa huyệt non nớt liền bị nàng nhanh chóng chớp lấy thời cơ, giật mạnh mông, mãnh liệt lùi về phía sau.
“Á……Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa….. Đau quá Đau quá Đau Thiếp đau quá Ô ô ô… Đau quá ô ô ô…” Vô Ương giật thót người, cuộn tròn thân thể nhỏ ôm trọn lấy gối, ngửa đầu khóc rống, mông nhỏ vểnh cao không dám nhúc nhích, giữ nguyên tư thế huyệt mềm căng trướng mở rộng nuốt trọn phần đầu nấm thô lớn như quả trứng ngỗng của Trác Viễn.
“Hư… Ta cũng đau Nàng muốn bấm gãy đầu nấm của ta hay gì? Vật nhỏ tham ăn Đã bảo không thể gấp cơ mà Hư hư… Hực hực hực…” Trác Viễn bất lực, hai mắt trợn trắng, cố gắng hít vào thở ra vài lần giữ lại lý trí, hạ thấp hai chân đang quỳ bò ôm lấy nàng vào l ng ngực, áp má cọ cọ lên gò má trơn mịn đang ửng đỏ vì liệt hỏa không cách nào tự giải thoát.
“Á….Aaaaa….. Căng quá Trướng quá Đau chết thiếp rồi Ô ô ô… Ngứa Chàng mau thọc vào Thọc rách luôn huyết màng của thiếp đi Thọc rách nó đi Chàng đội căng huyết màng thiếp đau quá Thốn quá Ô ô ô…” Vô Ương oằn mình giật nẩy nẩy, không cách nào kiểm soát được dục hỏa lan tràn khắp cơ thể, nàng sắp chết rồi Đau sắp chết Ngứa sắp chết Sảng sắp chết Ô ô ô.
“Nàng bình tĩnh Hít thở sâu vào Vật nhỏ, đừng khiến bản thân hỗn loạn Hít vào Ta sẽ nhẹ nhàng phá thân cho nàng đừng lo lắng Đừng sợ bảo bối ”
Trác Viễn thả nhẹ đôi tay bị khóa chặt của nàng ra, bàn tay trái ôn nhu vòng xuống ve vuốt hai gò nhũ hoa tròn căng đung đưa kịch liệt.
Bàn tay phải thò tận xuống nơi tư mật của nàng, giúp nàng day day gãi gãi viên âm thần mẫn cảm non nớt đang bị cự vật chen vào kéo căng về hai phía muốn nứt vỡ. Từng ngón tay của hắn nhẹ nhàng xoa xoa gãi gãi.
“Ô ô ô… Chàng thọc vào Mau thọc vào Đau chết thiếp rồi Nhớ chịu trách nhiệm Chàng phải chịu trách nhiệm yêu thương thiếp cả đời Ô ô ô…” Vô Ương hít thở gấp gáp, run rẩy đau buốt nơi bụng nhỏ vì dũng đạo co thắt quá mức kịch liệt, lần đầu tiên thừa hoan lại tiết ra quá nhiều mật hoa khiến nàng không chịu nổi muốn nổ tung tế bào khắp toàn thân, vô cùng khổ sở.
“Hư… Hahaha Đầu nhỏ của nàng nghĩ gì vậy hả? Toàn la hét loạn xạ Đồ ngốc ” Trác Viễn bó tay, phì cười càng dúi đầu hôn liếm lên gương mặt đẫm nước mắt tiểu nương tử đáng yêu của hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận