Chương 90

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 90

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nàng vẽ ra khuôn mặt thanh tú, tựa như hoa hải đường nở rộ trong bóng đêm, nở rộ xinh đẹp quyến rũ.
Thẩm Giai sừng sững như núi, vẫn đi tới như thường ngày, chắc chắn hắn sẽ mượn cớ ‘chê nàng ta bẩn’ hoặc là ‘không thèm nữ nhân của Sở Tuân’ để đuổi Hồng Ngạc. Nghĩ tới việc Đỗ Yểu Yểu vẫn còn ở đây, và cả những ‘quá khứ’ đó, hắn phải thể hiện sự chân thành, yêu tha thiết một người.
“Ta và phu nhân phu thê hoà hợp, cả đời này sẽ không nạp thiếp, vậy nên mong Vương hậu đừng tự rước lấy nhục nữa.”
Khuôn mặt Hồng Ngạc biến sắc, chảy hai hàng nước mắt trong trẻo: “Thẩm Giai, có phải ngươi tức giận chuyện giữa ta và Sở Tuân không?”
“Không phải.” Thẩm Gian nói thẳng: “Ta không có một chút hứng thú nào với công chúa cả, nếu không, khi công chúa tự tiến cử bản thân chẩm tịch lúc ở dịch quán Kinh Thành Nam Chiếu với ta, ta muốn nhận thì đã nhận rồi.”
“Nữ nhân Thẩm Giai ta muốn, cho dù nàng có gả cho người khác ta cũng vẫn giành lại, nếu ta không muốn, bất cứ kẻ nào cưỡng ép cũng vô dụng.”
Thẩm Giai nghĩ, trong giấc mơ của hắn, Đỗ Yểu Yểu gả cho Tống Hành Giai, hắn vừa đe dọa vừa dụ dỗ, dùng hết mọi thủ đoạn cũng phải giành lại người.
Hồng Ngạc khóc lã chã, thê thảm đáng thương nói: “Ta gả Khả Hãn, Ô Hoàn cha chết con kế, cả đời này của ta bị kẹt ở chỗ này rồi. Thẩm Giai ngươi có thể đưa ta đi được không, ta không mong cầu làm thiếp xa vời, để ta làm nô tì ở bên cạnh ngươi và phu nhân Yểu Yểu ta cũng cam lòng.” Chỉ cần có thể cùng Thẩm Giai thoát khỏi Ô Hoàn, kẻ hèn Đỗ Yểu Yểu tuyệt đối không phải đối thủ của nàng ta.
Thẩm Giai lắc đầu cười nói: “Hồng Ngạc công chúa, công chúa nói những lời này, công chúa có tin không?”
Ánh mắt hắn sắc bén như mũi đao đâm vào trái tim nàng ta: “Hay là công chúa cảm thấy Thẩm mỗ ta là người dễ lừa gạt?”
“Ta, ta…” Hồng Ngạc xấu hổ lúng túng.
“Mau quay về đi, thị vệ trong phòng Vương hậu đang sốt ruột chờ rồi.” Thẩm Giải chế giễu.
Hồng Ngạc thấy nói như thế nào Thẩm Giai cũng không cắn câu, còn đâm thủng mối tình vụng trộm của nàng ta và thị vệ. Vội vàng nhặt áo choàng trên mặt đất lên khoác lên người, nàng ta ngẩng đầu quay lại vẻ kiêu căng: “Đêm nay quấy rầy Thẩm đại nhân rồi, có duyên gặp lại.”

Quay về lều của Vương hậu, tỳ nữ bẩm báo: “Khả Hãn đã tới phòng của Như phu nhân mới phong, không có ai nghi ngờ hành tung của người.”
“Biết rồi, lão già mà không chịu chết rồi!” Hồng Ngạc mắng một câu, tức giận ném vỡ cái ly: “Thẩm Giai cũng là tên cho thể diện mà không cần!”
“Công chúa.” Một âm thanh mềm mại nhẹ nhàng vang lên.
“Thẩm Lang, tới đây.” Hồng Ngạc lập tức vào vai diễn, ngón giữa hơi cong lên, tỳ nữ lui ra, khép rèm cửa lại.
“Công chúa, vì sao không nhanh?” Nam tử áo xanh dâng một bát trà sữa lên.
Hồng Ngạc nhẹ nhàng nhấp một ngụm, cào ra từng vết đỏ ở trên khuôn mặt tuấn tú của nam tử: “Ai bảo ngươi chọc ta không vui!”
“Nô sai rồi.” Nam tử quỳ xuống đất dập đầu.
“Cẩn thận đừng để ảnh hưởng tới gương mặt.” Hồng Ngạc đỡ hắn ta dậy, cẩn thận ngắm nhìn khuôn mặt hắn ta, chậc lưỡi nói: “Đồ dởm và hàng thật, kém hơi xa.”
Nam tử nhẹ nhàng vuốt ve lòng bàn tay nàng ta, cầu xin: “Mong công chúa rủ lòng thương.”
Hồng Ngạc vỗ vỗ gò má hắn ta: “Ngươi là gì của ta?”
Nam tử biết nghe lời phải: “Nô là cẩu của công chúa.”
Hồng Ngạc cười to, nhớ lại dáng vẻ cao ngạo khinh người của Thẩm Giai, trong mắt hiện ra tia sáng nhất định phải có được: “Thẩm Giai, ngươi nhất định phải là cẩu của ta!”
Nàng ta lười biến nằm ở trên giường, dùng đế giày đá lên mặt nam tử: “Cẩu, liếm cho ta.”
Nam tử chui vào dưới váy nàng ta, cởi quần lót ra, đôi môi mỏng ngậm lên hoa châu non mềm.
“Thật thoải mái… Thẩm Giai…” hai tay Hồng Ngạc xoa bóp núm vú, uốn éo vòng eo rên rỉ.
Đầu lưỡi nam tử tách mở cửa huyệt, trượt vào trong tầng tầng thịt mềm, như cá gặp nước, nhẹ nhàng liếm láp ở bên trong, khiến hoa tâm nhô cao co thắt lại.
“Thẩm Giai… A a… Sắp cao trào rồi!” Hồng Ngạc kêu to, chân tâm kẹp chặt đầu nam tử, sung sướng thoả mãn phun ra.
“Công chúa.” Nam nhân dùng môi lưỡi làm sạch hạ thể cho Hồng Ngạc, trên khuôn mặt dính đầy dâm thuỷ nhớp nháp, dập đầu.
Khuôn mặt vốn giống tới năm phần, nhưng bị dâm thủy làm trôi hết son phấn, gương mặt chỉ còn giống ba phần.
Hồng Ngạc cảm thấy tẻ nhạt, tay gõ lên ván giường suy nghĩ một lát, sau đó ra lệnh: “Trả lời lão già Nguyễn Hộ kia, nói là… Ta đồng ý hợp mưu với hắn, sau khi việc thành công, ta không quan tâm gì khác, Thẩm Giai phải thuộc về ta, hơn nữa phải là còn sống.”
“Vâng.” Nam tử đáp.
Hồng Ngạc cười khanh khách: “Thẩm Giai cương quyết khó thuần như vậy, ta phải nghĩ thật kỹ xem nên làm cho hắn một cái xích bằng chất liệu gì để xích chặt hắn lại.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận