Chương 900

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 900

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

An Hồng Đậu cười bất lực: “Đồ ngốc, ai nói chúng ta cố ý đợi cô ta, bây giờ bọn họ không có việc gì, ngoài nơi này còn có thể đi đâu? Đợi cô ta chỉ là tiện thể thôi.”
“Vậy chúng ta đi xem đồ nội thất đi, sau đó dọn hết đồ không dùng được ra, phòng khách bừa bộn nhìn khó chịu quá.” An Trường Nguyệt nói.
An Hồng Đậu vừa định nói nghe theo cô bé thì thấy một người đàn ông đi từ bên ngoài vào.
Khoảng hơn ba mươi tuổi, ngũ quan rất bình thường, kết hợp lại hoàn toàn không tìm ra điểm nào nổi bật.
Mặt mày hắn ta u ám, nắm chặt các ngón tay để lộ cảm xúc không tốt của mình, thấy cô và An Trường Nguyệt ở trong phòng cũng không hỏi có tiện vào không, liền sải bước đi vào.
“Cô chính là An Hồng Đậu?” Tôn Kiến không khách sáo mở miệng hỏi.

An Hồng Đậu mỉm cười, gật đầu, rồi quay lại nói với An Trường Nguyệt: “Trường Nguyệt, cháu về phòng trước đi.”
Những lời lẽ tục tĩu đó không thích hợp cho trẻ con nghe.
Cô gái nhỏ nên vui vẻ, vô tư.
An Trường Nguyệt không muốn về nhưng cũng không dám phản bác lời An Hồng Đậu, đành đứng dậy chậm chạp rời đi.
Mãi đến khi cô bé lên lầu, An Hồng Đậu mới quay lại nói với Tôn Kiến: “Tôi tưởng người đến sẽ là Lý Thu Nguyệt, xem ra là tôi tính sai rồi.”
“Trông đồng chí An cũng không lớn tuổi lắm, mà tâm địa thật độc ác, sao cô dám làm ra loại chuyện đó với một cô gái nhỏ chưa kết hôn?” Tôn Kiến đã hơn 30 tuổi, trong nhà đã có vợ con, tuy bên ngoài cũng có hai người tình nhưng Lý Thu Nguyệt thì khác, chưa nói đến mối quan hệ anh em kế của họ, chỉ riêng việc nhà họ tiếp nhận Lý Thu Nguyệt, giữ cô ta lại cũng là có mục đích.
Bây giờ thì hay rồi, viên ngọc trai được nuôi dưỡng cẩn thận lại thành đồ bỏ đi, còn có giá trị gì nữa!
Đúng vậy, Tôn Kiến chính là anh cả trong hai người anh kế của Lý Thu Nguyệt.
“Người như tôi, bình thường sẽ không gây phiền phức cho ai nhưng trừ những người luôn gây phiền phức cho tôi.” Lý Thu Nguyệt mới đến đây chưa được mấy ngày, làm sao có thể quen biết hai người rõ ràng là dân xã hội hôm qua.
Trong đó, chắc chắn có sự giúp đỡ của hai người đàn ông nhà họ Tôn.
Vì vậy, cô mới không tha cho cả bọn họ.
An Hồng Đậu nhìn người đàn ông trước mặt, cũng không thấy có gì khác thường nhưng nhìn kỹ thì thấy hốc mắt hơi sưng, quầng mắt trũng sâu, sắc mặt trắng bệch, lúc nãy mới vào tuy cố tỏ ra bình tĩnh nhưng cơ thể căng cứng mới có thể ngăn đôi chân run rẩy lại đã tố cáo hắn ta.
“Hơn nữa, tôi cũng đang giúp anh và em trai anh, tôi nhớ hôm qua không phải các người còn đang bàn xem nếu ngủ với Lý Thu Nguyệt thì sẽ như thế nào sao? Tôi đang giúp các người đạt được mong muốn đó!” An Hồng Đậu ám chỉ.
Tôn Kiến lại tỏ ra vô cùng kinh ngạc: “Cô… cô biết được từ khi nào?”
Rõ ràng anh em họ nói chuyện trong phòng, ngay cả Lý Thu Nguyệt ở phòng bên cạnh cũng không biết, người phụ nữ này làm sao biết được?
Hơn nữa, giữ lại Lý Thu Nguyệt vẫn còn tác dụng, bọn họ chỉ nói suông cho sướng miệng, chứ không dám làm thật.
Dù sao, phụ nữ nhiều như vậy, không cần phải động vào món hàng có giá trị trong tay mình.
“Muốn người không biết trừ phi mình đừng làm.” An Hồng Đậu nhìn hắn ta: “Có nghe câu tai vách mạch rừng chưa?”
“Cô rất lợi hại.” Hắn ta sớm nên đoán ra, dù sao cũng có thể thần không biết quỷ không hay mà tính kế hắn ta trong nhà, Tôn Kiến nhìn An Hồng Đậu đầy ác ý: “Nhưng cô đang phạm pháp, cô không sợ ngồi tù sao? Còn dự án của chồng cô đang nằm trong tay tôi, cô không sợ tôi trả thù anh ta sao?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận