Chương 902

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 902

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi xe taxi đến Bảo Lợi, Lâm Chi Nam dọc theo sườn dốc đi lên, đèn đường mông lung lại mê ly.
Đột nhiên dưới chân cô va phải một món đồ chơi.
“Ôi.” Một tiếng kêu vang lên.
Lâm Chi Nam cúi đầu nhìn là một người máy A Mộng cao đến đầu gối, dáng vẻ đáng yêu, là giọng của một bé trai.
“Chủ nhân của tôi đang chờ chị nha.”
“Chị gái xinh đẹp, đi theo tôi.”
Lâm Chi Nam vừa nhìn là biết kiệt tác của ai, đi qua bình đài và thềm đá, chỉ cần cô đi hơi chậm một chút thì thứ đồ chơi nhỏ này sẽ quay đầu giục cô.
Cô giẫm từng bước lên thềm đá, phía trước là quảng trường của nơi này.
Ôn Thời Khải đang ngồi trên thềm đá của suối phun đối diện, cầm trong tay chiếc điều khiển từ xa, gương mặt anh ta thấp thoáng sau những cột nước, gió thổi một bên tóc mái của anh ta.
Ôn Thời Khải đứng lên đi tới, bốn phía là từng vòng từng vòng ánh sáng đèn màu, ánh đèn xanh đỏ thắp sáng cả thân cây, giống như ở trong trung tâm nhà kính.
Bất kỳ một cô gái nào đều thích niềm vui bất ngờ, Lâm Chi Nam cũng không ngoại lệ.
Anh ta từng bước đến gần, không biết là do ánh sáng sau lưng dính lên, hay là như thế nào, cảm giác gợi đòn giữa lông mày giảm đi không ít, mặc dù vẫn lãnh đạm như cũ, thế nhưng làm cho người ta cảm thấy tâm trạng của anh ta không kém.
Lâm Chi Nam “Anh còn đang bị bệnh sao lại ra đây?”
“Không sao, chẳng phải là do có người quan tâm à?”
Lông mày anh ta nhướng lên một cái, nói ra lời rất gợi đòn “Nếu như mỗi ngày đều có người nấu cháo, bệnh thêm mấy ngày nữa cũng không vấn đề gì.”
Lâm Chi Nam chỉ muốn đạp một chân đến.
Trên trời đột nhiên truyền đến một trận tạp âm, cô ngẩng đầu lên nhìn… Là một chiếc máy bay nhỏ không người lái, chỗ chân còn buộc một bó hoa nhỏ, đang bay đến chỗ cô.
Ôn Thời Khải cười một tiếng “Cô Lâm nhận đồ đi.”
Người đàn ông với dáng dấp yêu nghiệt phí hết tâm tư quả thật khiến lòng người ấm áp.
Lâm Chi Nam cầm bó hoa xuống, bên trong quấn một sợi dây chuyền, dây chuyền có ba ngôi sao, vô cùng tinh xảo.
Là kiểu mới nhất của thương hiệu nào đó mà lần trước cô vô tình nhìn thấy trên mạng, đoán chừng bị anh ta nhìn thấy.
Dáng vẻ Ôn Thời Khải như thường, tay đút túi quần, chỉ có khóe môi lẳng lặng nhếch lên cho thấy tâm trạng của anh ta đã sớm bị tâm trạng thiếu nữ cảm nhiễm.
Trên bó hồng còn buộc một tờ giấy, Lâm Chi Nam mở ra xem.
“Lâm tiểu thư Cảm ơn em trong thời gian này đã chăm sóc.
Về sau anh còn muốn ăn bánh bao thịt, vịt quay bắc kinh, bánh bao kim sa, thịt lừa nướng…”
Liếc một chút nhìn xuống dưới, liệt kê không dưới trăm món.

Bình luận (0)

Để lại bình luận