Chương 902

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 902

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Liên Chức ngồi đối diện Diệp Đình Đình nhìn cô ta.
“Anh ta uống nhiều rượu như vậy, lúc đi còn tỉnh táo không? Có nói gì không?”
“Anh… Anh…”
Ánh mắt A Đình né tránh, Hoắc tiên sinh vừa rồi sắc mặt ửng hồng, hô hấp hỗn loạn, rõ ràng đã ăn một ít thuốc trợ hứng. Lúc đầu mục tiêu của cô ta không phải Hoắc Nghiêu, cô ta không dám. Nhưng mắt thấy có cơ hội lên như diều gặp gió này, Diệp Đình Đình sao có thể bỏ qua.
Nhưng khi tay đụng tới người đàn ông đã bị anh ta đẩy ra, cô ta lảo đảo ngã trên mặt đất, lập tức nghe
thấy tiếng cửa đóng kịch liệt.
Người đi phòng trống.
Liên Chức nhìn cô ta như vậy thì còn có gì không rõ ràng lắm.
Thất bại rồi.
Như vậy cũng có thể thất bại?
Người đàn ông Hoắc Nghiêu này trước nay luôn lưu luyến bụi hoa, con gái trái ôm phải ấp
là chuyện thường xảy ra, dưới tác dụng͟͟ của thuốc Liên Chức cho rằng anh ta không thể cự tuyệt.
Thất bại Liên Chức cũng không lộ vẻ thất vọng, loại trả thù này đối với anh ta căn bản cũng không có lực sát thương lớn.
Thành công thì Liên Chức vui vẻ một chút, không thành công cô cũng sẽ không mất mát.
Xảy ra chuyện này đám người Trương Dịch và Du Thụy tự nhiên không có tâm tư tụ tập nữa,
phòng bao bên kia đã gần ăn xong, Liên Chức cũng chuẩn bị rời đi. Đến chậm không có chỗ, xe của cô đỗ ở bãi đỗ xe lầu ba tương đối yên tĩnh.
Tiếng bước ͼhân của Liên Chức vang lên vọng lại ở bãi đỗ xe trống trải, cô đang tự hỏi Hoắc Nghiêu sẽ đi đâu, Trương Dịch nói xe anh ta còn đậu ở lầu hai, cho nên anh ta trực tiếp chạy từ câu lạc bộ ra ngoài?
Chiếc xe màu đỏ Mercedes Benz xa xa bị chìa khóa xe cảm ứng phát ra một tiếng “Tích”, Liên Chức mở cửa xe bỏ áo khoác vào, vừa muốn lên xe, khóe mắt lại xuyên thấu qua đèn trước xe chú ý tới góc tường có bóng đen.
Liên Chức đứng thẳng dậy nhìn lại, Hoắc Nghiêu đang xụi lơ dựa vào góc tường, trên mặt anh ta hiện ra màu đỏ mất tự nhiên, xuyên thấu qua mấy cái nút áo mở rộng thấm vào lồng ngực, vẻn vẹn liếc mắt một cái, lập tức làm cho người ta cảm giác anh ta đang sôi trào đến nỗi sắp nổ tung.
Tựa như nhận ra có người chú ý, Hoắc Nghiêu mở mắt.
Hai người bốn mắt nhìn nhaụ
Cô đứng tɾong ánh sáng màu trắng, thân hình được phác họa tinh tế xinh đẹp, mái tóc dài
vừa rồi còn xõa tung đã buộc đuôi ngựa, ánh mắt tɾong trẻo lạnh lùng, giống như ánh trăng rơi vào
tɾong bát.
Hai bên đối lập, càng làm nổi bật vẻ chật vật không chịu nổi của anh ta.
Trong lúc đó hô hấp của Hoắc Nghiêu cũng lộ vẻ nóng rực nặng̝ nề, gần như hoài nghi mình nhìn lầm rồi.
Liên Chức còn chưa kịp phản ứng, anh ta đã đứng dậy, giống như giương cung.
Cô lập tức muốn ngồi vào tɾong xe đóng cửa, nhưng mà đã muộn, một lực lớn ôm lấy thắt lưng của cô, Liên Chức bị bao vây tɾong lòng người đàn ông, lồng ngực của anh ta the0 đó dán lên, đôi môi nóng rực chạm vào trên vai cô.
“Không được đi…”
Cho dù cách một chiếc áo phông cổ chữ V, Liên Chức cũng cảm thấy bị anh ta làm bỏng.
Người đàn ông chỗ nào cũng nóng, cánh tay ôm e0 cô lại càng hận không thể ấn cô hòa tan vào thân thể, Liên Chức làm thế nào cũng tránh không thoát.
“Buông ra ”
Cánh tay anh ta càng siết càng chặt, Liên Chức mắt thấy không có cách nào, chỉ có thể thương
lượng với anh ta.
“Buông ra được không? Hình như có anh có chỗ nào không đúng lắm, dù sao tôi cũng phải nhìn xem là chuyện gì xảy ra.”
Hoắc Nghiêu ôm chặt cô, thấp giọng nỉ non.
“Đồ lừa đảo… Tôi thả ra em sẽ bỏ chạy… Em vẫn luôn gạt tôi như vậy.”
“Tôi thật sự không lừa anh, có phải anh bị bệnh rồi hay không, anh nghe xem giọng nói của của anh rấtkhông bình thường, để cho tôi xem một chút được không?”
Giọng nói của cô rấtdịu dàng, cho tới bây giờ chưa từng dịu dàng với anh ta như vậy. Cánh tay siết chặt như sắt chậm rãi buông lỏng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận