Chương 903

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 903

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vẻ mặt Lâm Chi Nam lập tức chuyển sang âm u, cầm thân bó hoa đánh lên lưng anh ta, động tác anh ta nhanh nhẹn nghiêng người né tránh, khóe môi nhếch lên cười thành tiếng.
Mấy hiệp truy đánh, thiếu nữ bị Ôn Thời Khải ôm vào trong ngực.
“Sao anh lại sát phong cảnh như vậy chứ?” Lâm Chi Nam oán trách.
Bên tai là tiếng thở dài của anh ta “Thiên phú, trong lúc nhất thời khó mà sửa được.”
Khong biết máy nghe nhạc để ở chỗ nào, vào lúc này lại phát ra âm thanh, nghe qua nhạc dạo, Lâm Chi Nam biết là bài hát tiếng Anh ở quán bar hôm đó, lúc cô và anh ta tránh Liên Thắng.
Ôn Thời Khải ôm chặt cô, giọng nói như lẩm bẩm.
“Nếu đã có âm nhạc, vậy anh có vinh dự mời em một điệu nhảy không?”
Không đợi cô trả lời, Ôn Thời Khải đã ôm lấy cô, mũi chân nhẹ xoay tròn.
Ánh đèn làm cho tầm mắt Lâm Chi Nam trở nên mê ly, khúc nhạc này quá mức uyển chuyển du dương, khiến cho người ta mơ hồ như rơi vào mộng cảnh.
Mũi chân kề sát, nhịp đập của hai trái tim dần hòa làm một, cô nhanh, còn anh ta lại hữu lực.
Trong vô số lúc tới lui, dường như bên tai Lâm Chi Nam như say mê, quanh quẩn câu hát kia.
“You just do not realize how much I love yoú
Lâm Chi Nam chớp mắt mấy cái.
Cô chưa bao giờ nghĩ đến nhân duyên lại trùng hợp như vậy, có một ngày cùng người này quấn quýt sâu như thế.
“Lâm Chi Nam?” Trong lúc mông lung, có người đang gọi tên cô.
“Hửm?”
“Lâm Chi Nam?”
“Hửm?”
Gương mặt dán bên tai thiếu nữ kia cũng không mê say, ánh mắt Ôn Thời Khải nhìn chằm chằm vào phía trước, ánh mắt mờ mịt giống như cho thấy anh ta hãm sâu vào do dự.
Anh ta không bứt ra được, cũng không cách nào đi về phía trước, anh ta ở trong vực sâu vừa đi vừa về giãy dụa, trong vô số nháy mắt muốn đẩy cô ra, lại không kìm chế được muốn nắm chặt cô.
Nhưng trong đầu lại có giọng nói đinh tai nhức óc…
Cả đời này cho dù mày có làm như thế nào cũng không thể xóa đi vị trí Lục Nhất Hoài trong tim cô.
Cổ họng giống như có một khối sắt nóng thiêu đốt, nuốt vào sẽ thấy đau.
Ôn Thời Khải giống như đứa nhỏ không cách nào lấy được một chiếc kẹo hoàn chỉnh, đành dùng lẩm bẩm thuật lại mình giãy dụa và thống khổ.
Lâm Chi Nam, nếu như sớm biết có một ngày anh sẽ yêu em như vậy, anh tuyệt đối sẽ không đến gần em.
Từng tiếng gọi này như kim châm đâm vào tim Lâm Chi Nam, cô chưa từng nghe ai gọi tên mình, lại khiến tim cô đập nhanh như vậy.
“Sao thế?” Cô ngẩng đầu nhìn anh ta.
Chẳng biết từ lúc nào người đàn ông đã nghiêng đầu nhìn xuống, trong đôi mắt màu nâu giống như thủy tinh vỡ vụn, chỉ lẳng lặng nhìn chằm chằm cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận